Hai người ghé trạm xăng ở lối nhập vào đường cao tốc, đổ đầy bình rồi lên đường.
Vốn dĩ Trần Chiếu Lai muốn để Đào Đông Lĩnh tranh thủ ngủ một giấc trên đường, nhưng cậu phấn khích quá mức, hoàn toàn không buồn ngủ.
Hai người đàn ông cao hơn mét tám ngồi cạnh nhau, chân gần như chạm vào nhau. Đào Đông Lĩnh nhìn đôi chân dài của Trần Chiếu Lai, cách một lúc lại đưa tay sờ sờ, véo véo hai cái, Trần Chiếu Lai lắc đầu cười.
"Em thu liễm chút đi, cứ động tay động chân thế này ảnh hưởng anh lái xe an toàn."
"Anh lái vững mà, còn vững hơn em nhiều." Đào Đông Lĩnh cảm thấy mình đã kiềm chế lắm rồi, nếu không phải đang lái xe, cậu đã sớm nhào qua cắn anh rồi.
"À đúng rồi, nói đến lái xe, anh có bằng không, anh Lai?"
Trần Chiếu Lai cười:
"Không có bằng thì anh ra đường kiểu gì?"
Cũng phải, bây giờ xe riêng phổ biến thế này, người bình thường ai cũng có bằng.
Trần Chiếu Lai nói tiếp:
"Anh có bằng A2, cái xe tải lớn của em anh cũng lái được."
"Hả?" Đào Đông Lĩnh sửng sốt, "Anh không làm vận tải, thi bằng A2 làm gì?"
"Muốn thi thì thi thôi, có khó đâu."
Không khó... Đào Đông Lĩnh chợt nhận ra, từ lúc quen anh Lai tới giờ, cậu gần như không nghĩ ra được chuyện gì với anh là khó cả. Cậu dựa lưng vào ghế, nhìn nghiêng khuôn mặt Trần Chiếu Lai, hỏi:
"Anh Lai, bao nhiêu năm nay có phải chỉ có chuyện ở bên em là chuyện duy nhất làm anh thấy khó không?"
Khóe miệng Trần Chiếu Lai cong lên, không nói gì.
Đào Đông Lĩnh cảm khái:
"Em thấy anh đúng kiểu người ta hay nói, trừ sinh con ra thì cái gì cũng biết làm."
Trần Chiếu Lai nhìn thẳng về phía trước, cười một lúc rồi nói:
"Sau này anh chỉ cần biết một chuyện là đủ."
"Chuyện gì?" Đào Đông Lĩnh nhìn anh.
"Đối xử tốt với em."
Đào Đông Lĩnh không nói gì, im lặng một lát rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái, thấy yết hầu cậu run lên, nuốt khan mấy lần.
"Sao vậy?" Anh một tay đặt trên vô lăng, tay kia nắm lấy tay Đào Đông Lĩnh bóp nhẹ. Đào Đông Lĩnh lập tức nắm chặt tay anh, mười ngón đan vào nhau.
"Anh Lai," Đào Đông Lĩnh quay đầu cười, mắt hơi ươn ướt, "nói là phải giữ lời đó."
Trần Chiếu Lai "ừ" một tiếng:
"Người anh cũng là của em rồi, sao lại không giữ lời?"
Đào Đông Lĩnh lại quay mặt đi, giọng mang theo chút nghèn nghẹn:
"Em sợ anh lại thay đổi... anh cứ lặp đi lặp lại hoài, chưa từng cho em một câu chắc chắn..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!