Chương 45: Anh có cần em không? (H)

Đào Đông Lĩnh hút xong một điếu thuốc, đưa tay dập vào thùng rác bên cạnh, rồi quay người trở lại phòng riêng.

"Chú," cậu nói, "cháu có chút việc phải ra ngoài một chuyến, cho cháu mượn xe dùng tạm."

Ông chú nói:

"Hả? Ừ, vậy con có việc thì cứ đi trước đi."

Đào Đông Lĩnh chào một lượt các bậc trưởng bối họ hàng đang ngồi, cầm chìa khóa xe rồi rời đi.

Trên điện thoại hiển thị đã hơn chín giờ tối. Giờ này Trần Chiếu Lai hẳn đã uống nhiều rồi, xem ra tối nay lại không mở cửa buôn bán.

Anh nói anh khó chịu. Đào Đông Lĩnh nghĩ, có lẽ anh căn bản không còn sức mà mở quán nữa.

Bình thường Đào Đông Lĩnh lái xe tải lớn, thường chở đầy hàng, xe nặng, chạy chậm, lại thêm quốc lộ quanh co, từ chỗ cậu đến chỗ Trần Chiếu Lai phải mất hơn mười tiếng. Lần này cậu lái xe con của chú, đi thẳng cao tốc, một đường đi thẳng rất nhanh.

Đào Đông Lĩnh hoàn toàn không buồn ngủ. Trong lòng cậu nén một cục uất nghẹn, nén đến mức chẳng còn chút buồn ngủ nào.

Không muốn quản gì nữa. Câu nói Trần Chiếu Lai ghìm giọng hỏi — "sao em lại không ở bên anh" — khiến cậu không thể đợi thêm dù chỉ một khắc, từng giây từng phút đều không chịu nổi nữa.

Cuối cùng cậu cũng ép Trần Chiếu Lai đến mức đó rồi. Cuối cùng cậu cũng thấy được Trần Chiếu Lai không thể gồng mình thêm được nữa, trong sự giằng xé của hàng vạn cái "không nên", đã đưa tay ra muốn giữ cậu lại một lần.

Đào Đông Lĩnh tự nhận mình chưa từng giữ lại điều gì với Trần Chiếu Lai. Ngay từ đầu, từ khoảnh khắc cậu nhận ra được tình cảm này, cậu chưa từng lùi một bước, chưa từng do dự. Đồng tính hay không, con đường nào nên đi, con đường nào không nên đi, Đào Đông Lĩnh chưa từng bận tâm. Trong mắt, trong lòng cậu chỉ có Trần Chiếu Lai. Từ trước đến nay cậu chỉ sợ anh không cần, những gì anh không chịu nhận cậu cũng cứ cắm đầu mà lao lên, nhét vào, đưa cho bằng được, mặc kệ tất cả — huống chi là khi anh đã mở miệng.

Chỉ cần anh mở miệng, Đào Đông Lĩnh cái gì cũng cho.

Trần Chiếu Lai đè nén nỗi khó chịu, mượn men rượu, khẽ hỏi cậu:

"Sao em lại không ở bên anh..."

Anh có muốn em ở bên không?

Chỉ cần anh muốn. 

Xe dừng trước tòa nhà nhỏ thì đã hơn năm giờ sáng. Đêm đông kéo dài, còn lâu mới tới lúc trời sáng.

Đèn phòng tầng ba tắt ngóm. Tất cả các phòng đều tối om. Đào Đông Lĩnh xuống xe.

Chẳng hiểu sao đêm nay yên tĩnh lạ thường. Rất lạnh, nhưng không hề có một chút gió. Chung quanh tòa nhà nhỏ là hàng cây lớn từng rậm rạp um tùm, giờ đã rụng trơ lá, chỉ còn những cành khẳng khiu, ngoằn ngoèo vươn lên nền trời đêm. Đào Đông Lĩnh chợt nhớ tới lần gặp đầu tiên vào một mùa hè rực rỡ, gió thổi làm lá cây xào xạc, dưới mái hiên bươm bướm đêm bay phành phạch, hết lần này tới lần khác đâm vào bóng đèn.

Cậu tựa vào cửa xe, lấy điện thoại ra bấm gọi.

"A lô?"

Chuông mới reo được nửa chừng thì Trần Chiếu Lai đã bắt máy. Giọng anh nghe còn khàn hơn cả lúc tối.

"Anh Lai, mở cửa cho em."

"Đông Lĩnh?" Trần Chiếu Lai khựng lại một nhịp, giọng lập tức tỉnh táo hẳn lên.

Đào Đông Lĩnh đứng dưới lầu, thấy đèn trong phòng Trần Chiếu Lai bật sáng, ngay sau đó rèm cửa bị "soạt" một tiếng kéo sang, lộ ra một gương mặt không dám tin.

"Anh hỏi em vì sao không ở bên anh," Đào Đông Lĩnh ngẩng đầu, xuyên qua màn đêm mờ mịt nhìn thẳng vào người đứng bên cửa sổ, "sao lại không ở bên? Chỉ cần anh muốn, em không thể nào không ở bên anh"

Trần Chiếu Lai cầm điện thoại, một tiếng cũng không nói ra được.

"Em đợi anh hơn một tháng," Đào Đông Lĩnh nhìn anh, "em chỉ muốn xem trong lòng anh còn có thể nghĩ tới em hay không, ngoài việc lùi bước hết lần này tới lần khác, ngoài do dự cái này, đắn đo cái kia, rốt cuộc anh còn có thể vì em mà bước lên trước một bước không..."

Hơi thở Trần Chiếu Lai nặng dần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!