Chương 41: Muốn anh ấy xót thương mình

Trần Chiếu Lai thậm chí còn cảm nhận rõ cơ thể trong vòng tay mình bị nện mạnh đến mức rớt hẳn xuống.

Đào Đông Lĩnh bật ra một tiếng "ưm" trong cổ họng, cả người liền sụp xuống. Trần Chiếu Lai một tay ôm chặt lấy cậu, tay kia chộp lấy cây thanh thép, vặn mạnh một cái, đối phương tuột tay. Anh giật cây thép lại, trở tay chém thẳng vào mang tai người đó.

Đầu người kia lệch hẳn sang một bên, lảo đảo hai bước rồi ngã nghiêng xuống đất. Mấy kẻ còn lại đứng sững người, một lúc sau mới gào toáng lên: "Đánh chết người rồi! Đánh chết người rồi!"

Đèn mấy phòng trên lầu bật sáng, có người kéo cửa sổ ra hét lớn: "Đã báo cảnh sát rồi! Cảnh sát tới ngay! Chúng mày đừng hòng có đứa nào chạy!"

Cánh cổng sân bị cạy bung bị đẩy mạnh ra, có người từ chiếc xe bán tải đậu ngoài cửa chạy xuống, vừa hung hăng trừng mắt nhìn hai người Trần Chiếu Lai, vừa ra sức kéo đồng bọn đang nằm dưới đất: "Đi mau! Mau đứng dậy!"

Mấy người luống cuống kéo nhau, thùng dầu vương vãi trên đất cũng mặc kệ, bò lết chạy ra khỏi sân.

Trần Chiếu Lai quỳ sụp xuống ôm lấy Đào Đông Lĩnh: "Đông Lĩnh! Đông Lĩnh?!"

Đào Đông Lĩnh khó nhọc "a" một tiếng, lưng đau đến mức không thẳng người lên được, đầu tựa vào ngực Trần Chiếu Lai.

"Em sao rồi? Anh đưa em đi bệnh viện." Trần Chiếu Lai gấp đến mức giọng cũng run lên, vừa nãy một mình đối mặt với mấy tên liều mạng còn không thấy anh hoảng như vậy.

"Không sao..." Đào Đông Lĩnh hít sâu, thử động cánh tay một chút, lập tức đau đến mức lại buông xuống.

"Lên lầu trước đã." Trần Chiếu Lai đỡ một bên tay cậu khoác lên vai mình, cẩn thận dìu cậu đứng dậy.

"Người đó... sẽ không bị anh đánh đến mức có chuyện gì chứ..." Đào Đông Lĩnh cắn răng, trong lòng vẫn treo lơ lửng.

"Không đâu, anh biết chừng mực."

"Biết chừng mực mà còn nện thẳng vào đầu người ta..."

"Gấp quá không nhìn."

Đào Đông Lĩnh nghiêng mặt liếc Trần Chiếu Lai một cái, sắc mặt Trần Chiếu Lai trắng bệch, Đào Đông Lĩnh cười nhẹ, nói: "Em không sao đâu, anh Lai."

Vào phòng rồi, Trần Chiếu Lai giật áo khoác của Đào Đông Lĩnh xuống, túm áo thun kéo ra giúp cậu cởi, Đào Đông Lĩnh đau đến mức không nhấc nổi tay, vết bị đập sau lưng đã sưng phồng lên cao gần nửa đốt ngón tay. Trần Chiếu Lai ấn thử mấy cái, giữa tiếng kêu "a a a" của Đào Đông Lĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "May là không tổn thương đến xương, nhưng tới mai chắc chắn sẽ bầm sưng nặng hơn, phải đau mấy ngày mới bớt."

Đào Đông Lĩnh đỡ tay thử cử động một chút, nghiến răng chửi: "Đám điên này, cầm thanh thép chữ L đánh người, không sợ đánh chết người hay sao"

"Em nói chuyện nhân mạng với bọn điên làm gì."

Ngoài cửa có người thò đầu vào hỏi: "Ờ... hai anh không sao chứ?"

Trần Chiếu Lai quay đầu nói: "Không sao, về ngủ đi."

Người kia nói: "Tôi gọi báo cảnh sát rồi, bên đồn nói lát nữa sẽ qua."

Trần Chiếu Lai nói: "Được, tôi biết rồi, cảm ơn."

Người đi rồi, Đào Đông Lĩnh hừ lạnh một tiếng: "Đồ hèn."

Trần Chiếu Lai cười cười: "Tài xế chạy xe đường dài kiếm tiền không dễ, không muốn dính rắc rối cũng là bình thường."

Đào Đông Lĩnh nói: "Anh thì không phải vì bọn họ à."

"Thế còn em? Một mình một ngựa còn xông lên là vì cái gì?"

Đào Đông Lĩnh ngẩng đầu nhìn anh, Trần Chiếu Lai đối mắt với cậu một cái rồi quay đi, đưa tay lại ấn thêm mấy cái lên vai lưng đang sưng bầm của cậu.

Đào Đông Lĩnh nói: "Ít nhất còn có em một mình một ngựa xông lên, thì anh không còn là một mình nữa."

Trần Chiếu Lai nói: "Lần sau đừng như vậy, một mình anh ứng phó được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!