*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Anh dần quen với sự sáng rực và ngang tàng của cậu mỗi khi đối diện với tình cảm. Anh thích Đào Đông Lĩnh như vậy, cũng ngày càng không kìm được mà kéo cậu vào sâu trong lòng mình, càng siết càng chặt. Anh không còn nhắc tới những lời từ chối nữa, vì cậu không thích nghe. Mỗi lần anh lùi bước từ chối, cậu lại giận một lần; rõ ràng là giận, vậy mà vẫn cố nén lại, quay sang dỗ anh, giọng thấp xuống, từng tiếng từng tiếng gọi "anh Lai". Anh nhìn thấy hết, trong lòng rất khó chịu.
Nhưng anh vẫn chưa nghĩ thông phải đối diện để đáp lại thế nào, anh vẫn còn rối rắm.
Trần Đông Lĩnh hiểu được sự rối rắm đó, nhưng không cam tâm. Cậu thở dài hỏi:
"Em có đòi anh cái gì đâu? Anh tự làm khó mình đến mức này làm gì? Ngoài việc muốn ở bên anh, em có từng yêu cầu anh điều gì khác chưa, anh Lai?"
Trần Chiếu Lai không nói gì.
"Em không cần gì hết," cậu nhìn anh, "em chỉ muốn cứ thế này sống cùng anh mãi, không được sao? Anh vì chú Hai của anh mà không thể come out, em có thể cùng anh giấu cả đời. Em không cần gặp ai cả. Ngày nào anh muốn quang minh chính đại, thẳng thắn đường đường chính chính, thì khi đó em mới có thể nói với tất cả những người bên cạnh em rằng Trần Chiếu Lai là người yêu của em.
Chỉ cần anh vui, là em cũng vui, em chỉ cầu được ở bên anh thôi, không được sao?"
Trần Chiếu Lai hỏi cậu:
"Anh có gì tốt mà đáng để em như thế?"
"Không biết, em cũng không nói rõ được," cậu thẳng thắn gạt tàn thuốc, "em chưa từng yêu đương, không có ai để so sánh. Em chỉ là gặp anh, thích anh. Anh bắt em nói cho ra đầu ra đũa, em nói không được. Với lại thích thì thích thôi, sao nhiều vì sao thế. Anh hỏi em vì sao thích anh, em còn muốn hỏi anh, vì sao em lại không thể thích anh?"
"Bởi vì em không phải là..."
"Anh mà còn nói em không phải đồng tính là em động tay đó!"
Cậu kẹp điếu thuốc, chỉ thẳng vào anh.
Anh nhìn cậu, trong mắt muôn vàn cảm xúc cuộn trào.
Biểu cảm của cậu rất ngông cuồng.
Rất ngang tàng — thứ nồng nhiệt không chút kiêng dè gì tràn đầy trong ánh mắt, theo khóe môi và đuôi mày hơi nhếch tùy ý phun trào, như ánh mặt trời, tràn ngập cả trái tim, cả lồng ngực Trần Chiếu Lai, chiếu đến mức toàn thân anh giống như được nắng ấm mùa đông sưởi ấm, dễ chịu vô cùng.
Anh dường như cũng cuối cùng hiểu được cảm giác mà trước kia Đào Đông Lĩnh vẫn luôn nói với anh: thoải mái.
Trần Chiếu Lai nhìn cậu, nhìn mãi rồi bật cười.
"Nếu anh thật sự đồng ý với em, Đông Lĩnh," anh tựa vào ghế, chậm rãi nói, "đến một ngày nào đó nếu em muốn quay về kết hôn sinh con, anh có thể bẻ gãy chân em không?"
Đào Đông Lĩnh bước tới, cúi người ấn lên xương vai anh rồi hôn xuống, nói:
"Em chỉ vì giữ được đôi chân này thôi, em cũng không thể rời xa anh được, anh nói có đúng không?"
Trần Chiếu Lai nắm cổ áo cậu kéo về phía trước một cái, Đào Đông Lĩnh cười rồi ngã ngồi xuống đùi anh.
Đào Đông Lĩnh vóc dáng xấp xỉ anh, khung người cũng không hề gầy hơn Trần Chiếu Lai, cả người nặng trịch ngồi trên đùi anh, ngồi rất đương nhiên.
Trần Chiếu Lai bóp hai cái lên mông cậu, nói: "Nặng thật."
Đào Đông Lĩnh nói: "Ráng chịu đi, đừng nói với em là anh không thích."
Hai người đối diện sát mặt, cúi giọng cười đến không dừng lại được.
Đào Đông Lĩnh chống hai tay lên lưng ghế, nghiêng người áp sát Trần Chiếu Lai, hỏi: "Anh Lai, hay là tối nay tụi mình...?"
"Tụi mình cái gì?" Trần Chiếu Lai cong khóe miệng nhìn cậu.
Đào Đông Lĩnh tặc lưỡi: "Anh định treo em tới khi nào nữa? Bây giờ cứ nhìn thấy anh là em cứng lên, em nhịn không nổi nữa, em nói thật đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!