Đào Đông Lĩnh ngày càng thường xuyên nghi ngờ rằng việc trước kia cậu tự cho mình là trai thẳng có khi chỉ là hiểu lầm. Trước đây trong tiềm thức, cậu luôn cho rằng yêu đương, kết hôn là chuyện đương nhiên phải làm với phụ nữ, những hành vi thân mật cũng đương nhiên là dành cho phụ nữ. Nhưng cậu không có kinh nghiệm, cậu chưa từng nảy sinh rung động hay tưởng tượng chuyện đó với bất kỳ người phụ nữ nào. Đừng nói đến chuyện thân mật, đến tay con gái cậu còn chưa từng nắm qua.
Tất cả những trải nghiệm đó của cậu, đều đến từ Trần Chiếu Lai.
Lần đầu tiên trong đời, d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt của cậu sinh ra vì Trần Chiếu Lai. Lần đầu tiên cậu hôn một người, nhớ một người, muốn có được một người, tất cả đều là Trần Chiếu Lai. Cậu bỗng nhiên cảm thấy làm đồng tính luyến ái thật sự rất tốt, bởi vì có thể ở bên anh Lai. Chuyện này chẳng liên quan gì đến nam hay nữ, cũng chẳng liên quan gì đến chuyện đúng hay sai, nên hay không nên trong thế gian này. Cậu chỉ là thích, là không thể kiềm chế mà động lòng.
Nếu đây gọi là đồng tính luyến ái, thì cậu chính là người đồng tính luyến ái chỉ thuộc về riêng Trần Chiếu Lai. Nếu đây gọi là yêu, thì cậu chính là yêu Trần Chiếu Lai như vậy.
Đào Đông Lĩnh run lên trong tay Trần Chiếu Lai. Cậu giơ một tay ôm lấy cổ anh, siết chặt hàm, nhắm mắt lại.
"Đang nghĩ gì đấy?"
Giọng nói khàn khàn bên tai chợt chui thẳng vào sâu trong màng nhĩ cậu, khiến toàn thân cậu run rẩy. Bàn tay phía dưới khẽ xoa một cái, Đào Đông Lĩnh ngửa cổ lên, run giọng kêu "a" một tiếng.
"Anh Lai…" Cậu giơ tay ôm chặt người trên người mình, "em đang nghĩ, có khi trước đây… em cũng không phải trai thẳng."
"Sao thế?" Trần Chiếu Lai chống người lên nhìn cậu.
"Trước đây em hình như chưa từng nghĩ đến chuyện làm gì đó với phụ nữ. Lúc chạy xe cùng người khác, có lúc họ làm chuyện đó, mà em thì chưa từng, cũng chẳng có chút hứng thú nào. Bọn họ còn nói em là người đứng đắn."
Trần Chiếu Lai cười khẽ một tiếng. "Em đứng đắn cỡ nào?" Tay anh vẫn đang v**t v* Đào Đông Lĩnh, đến mức cậu thở cũng run lên.
"Thật mà." Đào Đông Lĩnh nắm chặt áo anh, "nhưng sau khi quen anh, em lại nghĩ đến, càng nghĩ càng không dừng được…"
"Những suy nghĩ không trong sáng mà bao nhiêu năm nay em chưa từng động đến, em đều đặt lên người anh, không chỉ một lần… Anh nói xem, chuyện này đặt lên một trai thẳng thì có bình thường không?"
Trần Chiếu Lai không nói gì, cúi đầu hôn cậu.
Đào Đông Lĩnh quay mặt tránh đi, không cho hôn, hai tay nâng mặt anh hỏi:
"Anh nói xem, có phải em không bình thường không?"
Trần Chiếu Lai hỏi lại:
"Em muốn nói gì?"
"Em chắc chắn bẩm sinh đã là đồng tính, chỉ là trước đây chưa nhận ra, gặp anh rồi mới được khai thông."
"Vậy thì đừng khai thông nữa, Đông Lĩnh," Trần Chiếu Lai nói. "Khai thông không tốt."
"Con mẹ Anh!" Đào Đông Lĩnh lại nổi giận, gạt tay anh ra, xoay người đè lên người anh, "Chưa xong à? Lặp đi lặp lại toàn là mấy lời đó!"
Trần Chiếu Lai nằm thẳng, nhìn cậu, không nói gì.
Đào Đông Lĩnh cúi đầu tháo thắt lưng của anh, nghiến răng nói:
"Tối nay em làm anh luôn! Cho anh khỏi lải nhải mấy thứ vô ích đó nữa!"
Trần Chiếu Lai nằm yên không động, chỉ cong khóe môi để mặc cậu làm loạn.
Đào Đông Lĩnh c** đ* người ta thì nhanh thật, mấy cái đã kéo quần Trần Chiếu Lai xuống ném dưới đất. Rồi cậu trừng mắt nhìn cái thứ cứng ngắc kia hồi lâu, ngẩng đầu nhìn anh hỏi:
"…Vẫn chỉ là dùng tay thôi à?"
Trần Chiếu Lai nói:
"Em chỉ biết mỗi cái này sao?"
"Em biết nhiều lắm!" Đào Đông Lĩnh nghiến răng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!