Ở chỗ Trần Chiếu Lai, da mặt của Đào Đông Lĩnh đúng là dày hơn người thường một chút. Cậu chẳng sợ gì cả, ngoài việc sợ Trần Chiếu Lai giận mình. Đặc biệt là sau khi đã mò rõ trong lòng Trần Chiếu Lai thật sự thích cậu, lại còn chiều cậu, cái đuôi của Đào Đông Lĩnh gần như vểnh lên tận trời.
Cậu mấy lần nhắc chuyện muốn sang phòng Trần Chiếu Lai ngủ, Trần Chiếu Lai đều không tiếp chiêu. Cậu nói trong phòng lạnh, anh liền cắm cho cậu một cái máy sưởi đặt ngay cạnh giường. Cậu nói tắm rửa bất tiện, Trần Chiếu Lai bảo:
"Anh ngủ muộn, em có thể lên phòng anh tắm, tắm xong rồi về phòng mình ngủ."
Đào Đông Lĩnh nói:
"Anh Lai, em lên phòng anh tắm xong rồi quay về, với việc em ra nhà vệ sinh ngoài hành lang tắm xong rồi quay về thì có khác gì nhau đâu? Phòng em còn gần nhà vệ sinh hơn mấy bước nữa cơ mà?"
Trần Chiếu Lai cười, không thèm để ý đến cậu nữa. Đào Đông Lĩnh thở dài, bó tay.
Nhưng miệng thì bất mãn vậy thôi, mỗi lần đến đây làm việc, Đào Đông Lĩnh vẫn luôn hết mình. Cậu không có ý gì khác, chỉ nghĩ mình làm nhiều hơn một chút thì Trần Chiếu Lai sẽ đỡ mệt hơn một chút. Cậu không muốn anh vất vả như vậy.
Trước kia cậu từng nghĩ việc làm ăn ở chỗ Trần Chiếu Lai không tốt, kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, nhưng được cái nhàn. Thế mà nửa năm nay, cậu tận mắt nhìn thấy những lúc Trần Chiếu Lai bận rộn thì mệt mỏi đến mức nào, cậu xót xa đến mức chẳng biết phải nói sao cho đành, chỉ có thể cắm đầu làm việc nhiều hơn chút nữa.
Trần Chiếu Lai nói:
"Trước khi em đến, anh vẫn như thế, quen rồi, em không cần xót anh."
Phía trước đã đóng cửa, hai người dọn dẹp trong bếp sau. Đào Đông Lĩnh đang rửa bát, tắt vòi nước, chống tay lên bồn rửa quay đầu nhìn Trần Chiếu Lai đang lau bếp bên cạnh, nói:
"Em không xót anh thì em xót ai?"
Khóe môi Trần Chiếu Lai cong lên, vẫn tiếp tục lau.
Đào Đông Lĩnh nói tiếp:
"Em không xót anh thì còn ai xót anh?"
Trần Chiếu Lai đi tới bồn rửa giặt giẻ. Đào Đông Lĩnh hỏi:
"Nói đi, ai xót anh?"
Trần Chiếu Lai đáp:
"Em."
"Em xót ai?"
Trần Chiếu Lai cúi mắt, cười đến sắp không nhịn được nữa:
"Anh."
"Em còn tưởng anh không biết chứ." Đào Đông Lĩnh hừ một tiếng.
Trần Chiếu Lai vắt khăn, gập lại ném sang một bên, rửa tay cẩn thận, rút hai tờ giấy lau bếp lau khô tay, quay người lại, nâng cằm Đào Đông Lĩnh, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu một cái.
"Sao anh lại không biết? Em xót anh, anh biết rõ hơn bất kỳ ai."
"Vậy tối nay em ngủ phòng anh." Đào Đông Lĩnh tuyệt đối không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để chiếm lợi ở chỗ anh Lai, lập tức leo thang.
Trần Chiếu Lai cười khẽ một lúc, nói:
"Không được."
Đào Đông Lĩnh biết có những chuyện không thể vội, nhưng có những chuyện, biết thì biết vậy, chứ vẫn phải sốt ruột.
Cậu gãi đầu nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!