Chương 37: Phải nghĩ đến em đó!

Sáng hôm sau, Đào Đông Lĩnh lại dậy rất muộn. Trần Chiếu Lai gõ cửa mang quần áo lên cho cậu. Cậu còn lơ mơ, vừa xoa mặt vừa xuống giường mở cửa, rồi kéo người vào, ép lên tường hôn thêm một hồi nữa.

Trần Chiếu Lai để mặc cậu làm loạn, mặc cho cậu m*t cắn. Đến cuối cùng mới vỗ nhẹ lưng cậu, hạ giọng nói:

"Được rồi, em thu xếp đi, anh phải xuống dưới làm việc."

"Anh Lai..." Đào Đông Lĩnh lầm bầm, giọng nghẹn nghẹn: "Cứng khó chịu quá..."

Trần Chiếu Lai không nhịn được cong khóe miệng quay mặt đi. Một lúc sau mới quay lại, kiên nhẫn dỗ:

"Sáng sớm ai chẳng vậy. Em rửa mặt, đi vệ sinh một chút là ổn thôi, mau lên."

Đào Đông Lĩnh nói:

"Hỏa lực em mạnh mà, đúng độ tuổi sung sức..."

Trần Chiếu Lai không tiếp lời.

Đào Đông Lĩnh dựa lên người anh một lúc, cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, đưa tay kéo kéo cạp q**n l*t. Ánh mắt Trần Chiếu Lai liếc xuống dưới một cái thì bị cậu bắt gặp. Khóe miệng Đào Đông Lĩnh nhếch lên:

"Nhìn gì? Muốn thử độ cứng à?"

Trần Chiếu Lai nhấc mí mắt liếc cậu một cái.

Đào Đông Lĩnh hừ một tiếng:

"Không thử thì thôi."

Nói xong thừa lúc Trần Chiếu Lai không chú ý, cậu thò tay sờ xuống dưới:

"Vậy để em thử của anh!"

Trần Chiếu Lai mặc quần bò, vải khá cứng, chỉ phồng lên một đường cong. Đào Đông Lĩnh bóp một cái rồi quay người định chạy, nhưng tay còn chưa kịp rút ra đã bị Trần Chiếu Lai chộp lấy, bẻ ngược ra sau, đè cậu lên tường.

"Có lúc anh thật sự nghi ngờ em rốt cuộc ban đầu có phải trai thẳng không đấy, Đào Đông Lĩnh..." Trần Chiếu Lai ghé sát tai cậu, hạ giọng nói.

Đào Đông Lĩnh nghiêng mặt, vừa thở vừa cười:

"Ban đầu có phải hay không không quan trọng, dù sao bây giờ chắc chắn không phải rồi."

Trần Chiếu Lai nói:

"Em có nghe câu này chưa, trai thẳng chọc gay..."*

*Nguyên văn: : câu đùa phổ biến trên mạng, ý là: Trai thằng chọc gay, có ngày sét đánh.

Đào Đông Lĩnh chờ anh nói tiếp, nhưng Trần Chiếu Lai lại im lặng.

Đào Đông Lĩnh tự nói thay:

"Chọc được anh về tay, trời đánh em cũng chịu..."

Bắp tay bỗng đau nhói, Đào Đông Lĩnh lập tức khựng lại.

Trần Chiếu Lai buông tay, xoa xoa cánh tay cậu hai cái, nói:

"Đi rửa mặt đi, xuống ăn sáng."

"Gấp gì chứ, giờ này cũng có ai đâu." Đào Đông Lĩnh lười nhác vừa mặc quần vừa nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!