Chương 36: Không giảm được

"Bẩn hết rồi, lát nữa cởi ra anh giặt cho em." Trần Chiếu Lai giúp Đào Đông Lĩnh chỉnh lại quần áo. Hai người ra khá nhiều, dính cả lên áo. Đào Đông Lĩnh vẫn còn đè trong lòng Trần Chiếu Lai, Trần Chiếu Lai tựa lưng vào tường ôm cậu, bàn tay nhẹ nhàng vuốt dọc lưng cậu.

Đào Đông Lĩnh lấy lại hơi một lúc lâu, thấp giọng nói:

"Đệt... sướng quá..."

Trần Chiếu Lai khẽ bật cười bằng mũi.

"Anh thấy sướng không?" Đào Đông Lĩnh ngẩng lên nhìn anh.

Trần Chiếu Lai rũ mắt xuống, khóe môi hơi cong, khẽ đáp:

"Ừ."

Đào Đông Lĩnh cúi xuống hôn mạnh lên môi anh một cái, trán chạm trán hỏi:

"Vậy anh thích không?"

"Thích."

"Còn gì nữa? Anh có thích em không?"

"Thích."

Đào Đông Lĩnh sững người vài giây, cẩn thận hỏi:

"... Vậy tụi mình tính là ở bên nhau rồi hả? Anh coi như đã đồng ý em chưa?"

Trần Chiếu Lai không trả lời.

Đào Đông Lĩnh nhìn anh một lúc, rồi chậm rãi lại gục đầu lên vai anh.

"Đông Lĩnh..." Trần Chiếu Lai ôm chặt cậu.

Đào Đông Lĩnh cười khẽ, giọng nghèn nghẹn:

"Không sao đâu, em không gấp. Anh Lai, em đợi được mà..."

"Xin lỗi..." Trần Chiếu Lai nói.

"Chậc," Đào Đông Lĩnh ngẩng lên, "xin lỗi cái gì? Chẳng phải nói là em chủ động sao? Anh có gì phải xin lỗi?"

Trần Chiếu Lai nhìn cậu.

Công tắc đèn ở ngay bên cạnh, Đào Đông Lĩnh với tay bật đèn, cúi đầu châm một điếu thuốc rồi đi đến ghế sô

-pha ngồi xuống, thở ra một hơi thật dài.

"Trong lòng anh có khó xử, có lo lắng, em hiểu. Anh Lai, chuyện này mà thấy khó xử là quá bình thường rồi, không thể không khó xử được. Nhưng em không phải thằng nhóc mười bảy mười tám tuổi đầu óc nóng nảy, mặc kệ tất cả chỉ biết ép anh phải cho câu trả lời, chẳng nghĩ cho anh chút nào. Em sẽ không làm vậy. Em chỉ cần biết anh cũng thích em là đủ rồi, những chuyện khác từ từ tính. Em đã nói em đợi được thì là đợi được, nói không buông tay thì sẽ không buông.

Anh đừng tự ép mình, thật đó..."

Đào Đông Lĩnh tựa lưng vào ghế, nói một hơi dài, rồi nhìn chằm chằm điếu thuốc trong tay, không nói thêm nữa.

Trần Chiếu Lai im lặng nhìn cậu hồi lâu, rồi bước tới ngồi xuống bên cạnh.

"Đông Lĩnh," anh nói, "em có biết ngoài đời này có rất nhiều cặp vợ chồng cưới nhau nhiều năm, giữa họ ngoài chán nản, mệt mỏi ra thì chẳng còn bao nhiêu tình cảm không? Vậy tại sao họ vẫn miễn cưỡng sống tiếp được?"

Đào Đông Lĩnh giơ tay gạt tàn thuốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!