Chương 35: Anh Lai, anh đừng động (H)

*Có H, cân nhắc trên 18+

Đèn lớn trên lầu, tiền sảnh và trong sân đều không bật, từ bên ngoài nhìn vào đúng là không có người. Có mấy chiếc xe định ghé ăn cơm nghỉ trọ vòng quanh cửa một chút, thấy không mở cửa thì chạy sang mấy nhà phía nam.

Trăng đã lên giữa trời, từng ngôi sao lấp lánh treo đầy bầu trời đêm. Ánh đêm xuyên qua cửa sổ chiếu vào, soi Trần Chiếu Lai ngồi trước bàn một mình, lẻ loi đến mức đặc biệt cô độc.

Anh cầm điện thoại nhắn cho Đào Đông Lĩnh một tin:

[Tối nay quán không mở, em tới thì gọi cho anh]

Đợi hồi lâu, Đào Đông Lĩnh không trả lời.

Thời tiết vào mùa này đã lạnh hẳn, mưa thu một trận là rét thêm một tầng. Trần Chiếu Lai ngồi thêm một lúc rồi gọi điện cho thím Hai.

Điện thoại trở về màn hình chính, không có tin nhắn. Trần Chiếu Lai nhìn giờ, đã hơn mười giờ.

Trước kia anh từng thấy Đào Đông Lĩnh hơi dính người — cả ngày gọi mấy cuộc, tin nhắn thoại nối tiếp nhau, rất mất thời gian. Còn bây giờ, anh mới nếm được cảm giác chờ đợi đến thắt lòng.

Đá lăn từ trên núi xuống đập vào xe, đập trúng chỗ nào, hỏng nặng hay nhẹ, có bị thương không? Muốn qua đây phải đi đường vòng, vòng bao xa, đường có khó đi không. Nghĩ đến việc Đào Đông Lĩnh cả ngày chưa nghỉ ngơi, giờ muộn thế này chắc vừa buồn ngủ vừa mệt, lòng anh càng không yên.

Chuông điện thoại vang lên. Trần Chiếu Lai cầm lên nhìn hai giây rồi áp vào tai:

"Đông Lĩnh?"

"Anh, mở cửa đi, em tới đầu đường rồi."

"Ừ."

Anh đứng dậy xuống lầu.

Từ bếp sau đi ra, anh chỉ bật đèn dưới mái hiên trước cửa bếp, kéo cửa sắt sân sang hai bên. Không lâu sau, chiếc xe tải lớn của Đào Đông Lĩnh gầm rú chạy thẳng vào.

Trần Chiếu Lai khóa lại cổng, quay người nhìn. Đào Đông Lĩnh nhảy xuống xe, đi một vòng quanh xe rồi tiến về phía anh.

Xung quanh tối om, Trần Chiếu Lai không nhìn rõ mặt cậu, chỉ thấy người kia đứng trước mặt mình, nhìn mấy giây, rồi vươn tay ôm lấy cổ anh, không nói lời nào mà hôn xuống.

Trần Chiếu Lai không động.

Ba lô trượt từ vai xuống khuỷu tay, Đào Đông Lĩnh thở gấp, c*n m*t mạnh, dứt khoát ném túi xuống đất, rồi dùng hai tay nâng mặt anh, như trút giận mà hôn không chịu buông.

Trần Chiếu Lai không né. Lần đầu tiên, cơ thể anh không có lấy một chút kháng cự. Anh còn hé môi, ngậm lấy môi dưới của Đào Đông Lĩnh, khẽ cắn một cái. Toàn bộ sức lực căng cứng suốt dọc đường của Đào Đông Lĩnh bỗng chốc tan ra.

"Anh…" Đào Đông Lĩnh nghiêng mặt đi, trán tựa lên vai anh, "đừng bỏ em, được không…"

Trần Chiếu Lai không nói gì. Một lúc sau, anh giơ tay, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.

"Xe không sao chứ?"

"Không sao. Nóc cabin bị đập lõm một chỗ, về sửa là được. Bên đó chú họ em quen người trong xưởng."

"Còn em? Có mệt không?"

"Không mệt. Nghĩ đến anh, tới gặp anh, em không thể mệt được."

Trần Chiếu Lai nhắm mắt, nghiêng đầu hôn nhẹ lên vành tai cậu.

Đào Đông Lĩnh lại hôn anh, cắn mạnh khóe môi anh, dùng lưỡi quấn lấy lưỡi anh, như muốn nuốt trọn mọi mùi vị trong miệng anh.

"Đừng cắn…" Trần Chiếu Lai thở gấp, "cắn rách mai người ta nhìn ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!