Chương 34: Anh hối hận không, anh Lai?

Vài ngày sau khi Đào Đông Lĩnh rời đi, cho tới lúc giao xong hàng đến điểm cuối, cậu không gọi cho Trần Chiếu Lai thêm một cuộc điện thoại nào nữa.

Tối hôm đó, cậu hỏi Trần Chiếu Lai rằng có phải anh từ trước đến nay chưa từng nghĩ tới chuyện ở bên cậu, cho dù trong lòng có thích, cũng chưa bao giờ có ý định đó.

Trần Chiếu Lai nói là phải. Anh nói:

"Nếu sau này em vẫn muốn ghé qua, muốn ăn gì anh vẫn nấu cho em, muốn ở phòng nào thì tùy em chọn, chúng ta coi như làm bạn. Nếu không muốn đến nữa thì coi như chưa từng quen biết, em quay về con đường em nên đi đi, Đông Lĩnh."

Mắt Đào Đông Lĩnh đỏ lên ngay tại chỗ,. Cậu trừng mắt nhìn Trần Chiếu Lai suốt cả một phút, rồi xoay người lên lầu.

Sáng sớm hôm sau cậu dậy là đi ngay, không nói thêm với Trần Chiếu Lai một câu nào.

Trong lòng Trần Chiếu Lai biết chuyện này đã khép lại rồi.

Với tính cách như Đào Đông Lĩnh, đã dốc hết chân tình cho anh suốt từng ấy thời gian, cuối cùng lại nhận lấy kết cục như vậy, đổi là ai cũng không thể quay lại nữa.

Không phải là chuyện tự trọng hay không, mà là một tấm chân tâm hai tay dâng ra, không ai đón lấy, rơi xuống đất, vỡ nát.

Trần Chiếu Lai ngồi trước bàn viết, trong tay mân mê khối ngọc thô ấy, trong gạt tàn bên cạnh đã đầy ắp đầu thuốc lá.

Anh vẫn chưa kịp trả lại. Trần Chiếu Lai cảm thấy mình không xứng giữ khối ngọc này. Anh nghĩ, nếu Đào Đông Lĩnh mãi không gọi lại cho mình, thì hôm nào đó anh sẽ tìm cơ hội gọi qua, trả lại ngọc cho cậu. Anh không biết Đào Đông Lĩnh có thật sự ném nó đi hay không, anh chỉ mong cậu đừng ném. Sau này nếu gặp được người phù hợp... hoặc tìm một người mua thích hợp sang tay, đều được...

Trần Chiếu Lai nghĩ rất nhiều lời để nói, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết những lời ấy làm sao mới nói ra miệng được.

Nói không khó chịu là giả, nhưng Trần Chiếu Lai vẫn tự nhủ với mình rằng dứt khoát sớm là đúng đắn. Chuyện này vốn đã dứt quá muộn rồi. Trong lòng anh đã có quá nhiều ký ức liên quan tới Đào Đông Lĩnh — nụ hôn của người thanh niên ấy mỗi lần đều bất chấp tất cả, dường như đều mang theo cảm xúc, mỗi một lần. Hơi thở thô nặng nơi chóp mũi, mùi vị quấn quýt nơi đầu lưỡi, còn có lớp râu cứng ráp cọ qua da thịt mang theo run rẩy.

Từng câu nói thẳng thắn đâm thẳng vào tim người ta, từng ánh mắt nhìn anh không hề lùi bước.

Trần Chiếu Lai rốt cuộc không nuốt nổi cảm giác chua xót dâng lên nơi lồng ngực... Anh hối hận rồi. Anh hối hận vì đã để mặc tất cả những điều này xảy ra. Anh không nên như vậy. Rõ ràng bao nhiêu năm nay chưa từng động tới thứ tình cảm này, vì sao gặp Đào Đông Lĩnh rồi mọi thứ lại thay đổi? Vì sao lại đi đến nước này...

Suốt mấy ngày liền, Trần Chiếu Lai đều có chút lơ đãng. Có lúc anh thấy trong lòng nghẹn đến khó chịu, có lúc lại thấy trống rỗng. Anh lặng lẽ bận rộn với công việc trong tay, người ngoài không nhìn ra điều gì khác thường, nhưng chính anh biết, trong lòng mình đã rỗng đi.

Trạng thái ấy kéo dài cho tới khi điện thoại của Đào Đông Lĩnh gọi tới.

Trần Chiếu Lai chưa từng dám mong Đào Đông Lĩnh gọi lại. Lúc chạng vạng anh đang chuẩn bị nguyên liệu trong bếp, điện thoại vừa reo, anh liếc mắt nhìn một cái, tim lập tức run lên.

"Đông Lĩnh?" Anh bắt máy.

Bên kia im lặng mấy giây, rồi mở miệng nói: "Anh Lai, tối nay khoảng tám chín giờ em tới."

Trần Chiếu Lai há miệng, hỏi: "Đến ở à?"

"Ừ" Đào Đông Lĩnh nói, "cho ở không?"

"Cho," Trần Chiếu Lai nói, "vậy anh để sẵn cho em một phòng."

"Em vẫn ở tầng ba."

Trần Chiếu Lai im lặng.

Đào Đông Lĩnh nói:

"Vẫn như trước, anh Lai. Em vẫn muốn ở tầng ba, vẫn muốn ăn cơm anh nấu, vẫn muốn tiếp tục thích anh, theo đuổi anh. Em không có gì khác, chỉ có rất nhiều thời gian, rất nhiều kiên nhẫn. Em có mấy chục năm về sau để mài cùng anh, vì em cảm thấy đời người có thể gặp được một người mình thật lòng thích không dễ, anh Lai, em sợ bỏ lỡ rồi sẽ không còn nữa."

"Đông Lĩnh, em đừng như vậy." Mắt Trần Chiếu Lai cay xè.

Đào Đông Lĩnh nói:

"Bảo em buông tay là điều không thể. Em không biết tình cảm trong mắt người khác rốt cuộc tính là gì, nào là cái này không được thì cái khác sẽ tốt hơn, em không hiểu. Anh Lai, em cũng mặc kệ. Em chỉ biết cả đời này lần đầu tiên em thích một người. Em không cần biết anh là nam hay nữ, già hay trẻ, chỉ cần em thích rồi, chỉ cần em đã nhận định, thì em không thể buông tay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!