Lần đầu tiên sau chừng ấy thời gian, Đào Đông Lĩnh bị mất ngủ ở chỗ Trần Chiếu Lai.
Về phòng xong cậu tắm một cái, nằm trên giường trở qua trở lại mấy tiếng đồng hồ mà vẫn không chợp mắt được.
Cái giường quái quỷ này là sao vậy? Sao chỗ nào cũng thấy vướng víu khó chịu!
Đào Đông Lĩnh bực bội trở mình thêm lần nữa, kéo chăn đắp lên người, cuốn mấy vòng rồi lại giơ chân đạp văng ra.
Bị làm đến khóc...
Đào Đông Lĩnh hít sâu từng hơi một, nhưng đầu óc vẫn không biết phải tiêu hóa câu nói đó kiểu gì.
Em nhớ lại khoảnh khắc mình đứng dậy khỏi người Trần Chiếu Lai, không nói một tiếng, lùi về sau hai bước, còn Trần Chiếu Lai thì nhìn cậu, trong mắt là vẻ "quả nhiên là vậy".
Sự điềm tĩnh khi ấy của Trần Chiếu Lai, cùng khóe miệng cong lên mang theo chút lạnh lẽo, cứa vào Đào Đông Lĩnh một nhát.
Trần Chiếu Lai không nói gì, nhưng Đào Đông Lĩnh biết, phản ứng của mình đã bị anh đoán trúng.
Quả nhiên trong xương cốt cậu vẫn là một thằng thẳng nam, cho dù có bất chấp mà bẻ cong mình thành đồng tính, thì trong tưởng tượng về hành vi thân mật, trong việc định vị bản thân, cậu vẫn sẽ luôn là bên chủ động xâm nhập. Ở điểm này, cái tư duy thẳng nam ăn sâu ấy, Trần Chiếu Lai đã sớm nhìn thấu ngay từ đầu.
Có phải anh đã thất vọng rồi không...
"Bị làm đến khóc" đối với Đào Đông Lĩnh — một cựu thẳng nam— là một cú sốc không hề nhỏ. Cậu thừa nhận, muốn dựa vào vũ lực để áp chế Trần Chiếu Lai là chuyện không thể, hoàn toàn không có cửa. Trần Chiếu Lai hồi còn trẻ từng lọt top mười lính cận chiến trong đơn vị, giờ tuy đã xuất ngũ nhiều năm, tuy lớn hơn Đào Đông Lĩnh vài tuổi, nhưng cậu nghĩ tới nghĩ lui, hy vọng vẫn mong manh đến đáng thương.
Nhưng chẳng lẽ cậu... thật sự không còn lấy một cơ hội nào sao...
Đào Đông Lĩnh tự hỏi lòng mình: cậu thật sự, thật sự rất muốn, rất muốn có được toàn bộ Trần Chiếu Lai. Cậu muốn có được tất cả của anh. Nhưng nếu anh không muốn thì sao...
Đào Đông Lĩnh buồn muốn chết.
Đêm này đúng là muốn lấy mạng cậu mà. Cậu bồn chồn lăn qua lộn lại không ngủ được, suốt cả đêm làm bài toán trắc nghiệm giữa Trần Chiếu Lai và... cái mông của chính mình.
Sáng hôm sau Trần Chiếu Lai không hấp bánh bao, bữa sáng trong quán là mì trộn sốt.
Những người trọ khác ăn xong đều đã lên đường, Đào Đông Lĩnh vẫn còn gắp một sợi mì, nhai nhạt nhẽo không có mùi vị gì.
Trần Chiếu Lai cầm khăn lau bàn, đi tới gõ gõ ngón trỏ trước mặt cậu:
"Ăn không vô thì đừng cố, hôm qua muộn quá không kịp làm, muốn ăn bánh bao thì lần sau anh hấp cho."
"Hả?" Đào Đông Lĩnh hoàn hồn.
Ánh mắt Trần Chiếu Lai bình thản, không nhìn ra chút khác thường nào, nhưng Đào Đông Lĩnh gần như lập tức cảm nhận được vẻ mặt ấy thiếu đi thứ gì đó so với mọi khi, tim cậu trầm hẳn xuống.
"Không... không phải ăn không vô." Cậu cúi đầu, húp soàn soạt ăn tiếp.
Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái, gom bát đũa trên mấy bàn khác rồi quay vào bếp sau.
Đào Đông Lĩnh uống hai ngụm cạn bát nước, đứng dậy bưng bát theo vào.
"Anh Lai," cậu gọi khẽ một tiếng.
Trần Chiếu Lai nhận lấy bát, bỏ vào bồn rửa, rút bao thuốc châm một điếu, ngẩng đầu nhìn cậu.
Đào Đông Lĩnh chép lưỡi hồi lâu, rồi hỏi một câu: "Anh chỉ nằm trên thôi à?"
Trần Chiếu Lai nhìn cậu: "Không thì sao?"
Đào Đông Lĩnh lại cúi đầu, không nói nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!