Không hay không biết từ lúc nào, ở chỗ Trần Chiếu Lai, Đào Đông Lĩnh đã sớm không còn coi mình là một người trọ nữa. Mỗi lần vừa tới đây, cậu đều hận không thể tranh thủ mọi lúc mọi nơi để giúp làm chút việc. Nấu ăn cậu không biết, còn những việc khác làm được thì đều giành làm hết. Tay chân cậu nhanh nhẹn, cái gì cũng học rất nhanh, mỗi lần chỉ cần cậu ở lại một đêm, đêm đó Trần Chiếu Lai liền nhẹ nhõm hẳn.
Mỗi lần Trần Chiếu Lai đều nói:
"Em đừng làm nữa, lái xe cả ngày rồi, đi nghỉ đi."
Đào Đông Lĩnh liền cười:
"Ngồi trên xe cả ngày xương cốt cứng hết rồi, vừa hay vận động chút."
Trần Chiếu Lai không cản được, nói cũng không nghe, chỉ đành để cậu làm.
Đào Đông Lĩnh thích như vậy. Cậu thích cảm giác được ở bên Trần Chiếu Lai bận rộn làm việc. Cậu không biết theo đuổi người khác, chỉ một lòng một dạ, dùng cách đơn giản thẳng thắn nhất mà mình nghĩ ra để đối tốt với Trần Chiếu Lai. Cậu muốn đến gần anh, hòa vào anh, muốn tham gia vào cuộc sống của anh nhiều nhất có thể. Đào Đông Lĩnh hiểu rõ hơn ai hết rằng Trần Chiếu Lai không phải là một hòn đá.
Cậu có thể cảm nhận được trong lòng đối phương có một khoảng mềm mại chỉ thuộc về riêng mình, chỉ dành cho mình, người khác không ai nhìn thấy.
Đào Đông Lĩnh chắc chắn rằng trong sự dung túng Trần Chiếu Lai dành cho cậu, không thể nói là không phải vì "thích". Nhưng vì sao anh không chịu thừa nhận, rốt cuộc còn muốn né tránh tới khi nào. Trần Chiếu Lai không nói, nhưng Đào Đông Lĩnh cảm thấy mình có thể chờ. Cậu thấy bây giờ mình kiên nhẫn vô cùng, mỗi lần nhìn dáng vẻ Trần Chiếu Lai bó tay với mình, trong lòng cậu không biết đắc ý đến mức nào.
"Anh Lai, còn việc gì cần làm không? Bát em rửa xong hết rồi."
Đào Đông Lĩnh vừa lau tay vừa đi tới, đứng trước quầy hỏi.
Trần Chiếu Lai đưa cốc trà ấm đã để nguội từ lâu bên cạnh cho cậu. Đào Đông Lĩnh cười, nhận lấy rồi uống cạn một hơi. Trần Chiếu Lai đưa tay ra định nhận lại cốc, nhưng Đào Đông Lĩnh không đưa, cầm luôn vào trong quầy.
Giờ này đã không còn khách. Đào Đông Lĩnh đặt cốc xuống, liếc ra ngoài một cái, quay đầu lại, đưa tay đặt lên bên cổ Trần Chiếu Lai rồi hôn xuống.
Sau lưng Trần Chiếu Lai "rầm" một tiếng đụng vào giá kệ. Trong lúc cơ thể căng cứng, môi lưỡi đã bị đẩy mở, chiếc lưỡi mang theo mùi trà liền xâm nhập vào.
Đào Đông Lĩnh là người thô ráp. Cậu nhiều nhất chỉ nhớ lời Trần Chiếu Lai dặn, không được cắn người. Còn bảo cậu lúc này phải dịu dàng chậm rãi, mềm mỏng triền miên, cậu không làm được. Cậu chỉ muốn nếm mùi vị của Trần Chiếu Lai. Tim đập dồn dập, hơi thở càng lúc càng thấy không đủ. Cậu thật sự mê người này đến mức có chút nghiện rồi.
Trong khoảnh khắc, Trần Chiếu Lai không phải chưa từng nghĩ tới việc nắm vai Đào Đông Lĩnh rồi trở tay quật ngã, ném cậu ra khỏi quầy. Nhưng trong đầu anh xoay vần hồi lâu, cuối cùng vẫn nửa khép mắt, dung túng cho sự làm càn của cậu.
Đào Đông Lĩnh hôn ngày càng gấp gáp, tay luồn vào eo Trần Chiếu Lai, dùng sức x** n*n siết chặt.
"Được rồi..."
Trần Chiếu Lai nắm cổ tay Đào Đông Lĩnh kéo ra, hơi dùng lực, đẩy cậu ra.
"Sao vậy anh Lai..."
Đào Đông Lĩnh thở không đều, "anh không thích sao?"
"Đừng như vậy, Đông Lĩnh."
Giọng Trần Chiếu Lai rất thấp.
Đào Đông Lĩnh nhìn anh:
"Anh không thích à?"
Trần Chiếu Lai không nói, cúi đầu thu dọn quầy, vòng qua cậu đi ra ngoài kéo cửa cuốn xuống, rồi tự mình lên lầu.
Đào Đông Lĩnh điều chỉnh lại nhịp thở, tắt đèn tiền sảnh, theo lên.
Trần Chiếu Lai mở cửa phòng, Đào Đông Lĩnh nhấc chân bước thẳng vào. Trần Chiếu Lai nhìn cậu:
"Mệt cả ngày rồi, em còn không ngủ sao?"
Đào Đông Lĩnh nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!