Chương 30: Anh Lai, em không tin

Trần Chiếu Lai đột ngột siết chặt năm ngón tay, nắm chặt cái túi thơm trong lòng bàn tay, sợ làm rơi mất. Nhưng anh vẫn giơ tay còn lại, đẩy mạnh Đào Đông Lĩnh ra ngoài.

Đào Đông Lĩnh bị đẩy lùi mấy bước, hơi thở run rẩy.

Trần Chiếu Lai trừng mắt nhìn cậu, đưa tay quệt một cái vào khóe miệng vừa bị cắn, nói:

"Tôi không muốn dây dưa với em... thái độ của tôi còn chưa đủ rõ ràng sao? Đào Đông Lĩnh, rốt cuộc em có hiểu ý tôi không!"

Đào Đông Lĩnh thở gấp:

"Em không hiểu! Em không hiểu tại sao lại không được, anh nói đi, rốt cuộc anh chê em ở điểm nào?"

"Tôi sẽ không nói mấy chuyện này với một thẳng nam."

Đào Đông Lĩnh gầm khẽ:

"Em không phải! Em đã nói rồi, em không phải!"

Trần Chiếu Lai th* d*c, bỗng cười một tiếng:

"Chuyện này không phải do em nói là được, Đào Đông Lĩnh. Em căn bản không hiểu."

"Vậy anh cần em hiểu cái gì? Anh không nói, anh chẳng nói một câu nào, những gì em nói anh lại không tin, rốt cuộc anh muốn em phải làm sao?!"

Trần Chiếu Lai tựa lưng vào tường, tay vẫn nắm chặt khối ngọc kia, không nói thêm nữa.

Đào Đông Lĩnh bước tới, nhìn anh rất lâu. Hàng mi Trần Chiếu Lai run lên, yết hầu lên xuống khó mà bình ổn.

"Anh," Đào Đông Lĩnh giơ tay chạm vào cổ anh, ngón cái lướt dọc theo đường quai hàm, khẽ xoa, Trần Chiếu Lai quay đầu đi.

"Em thật sự thích anh," Đào Đông Lĩnh hạ giọng, "cả đời này, đây là lần đầu tiên em để tâm đến một người như vậy, em không lừa anh."

Trần Chiếu Lai không đáp. Đào Đông Lĩnh nhìn khuôn mặt anh, rồi lại ghé sát tới.

"Đào Đông Lĩnh," Trần Chiếu Lai nghiêng đầu tránh, "em... đừng trêu chọc tôi nữa..."

Ánh mắt Đào Đông Lĩnh từng tấc từng tấc phác họa đôi mắt, sống mũi và đôi môi anh, giọng khàn đi: "Muộn rồi."

"Rung động" có vô số cách giải thích lãng mạn, nhưng rốt cuộc đó là cảm giác thế nào, người chưa từng trải qua khoảnh khắc ấy e rằng không thể nói ra rõ được. Trần Chiếu Lai cũng nói không rõ, nhưng anh đã không còn kịp suy nghĩ nữa. Phản ứng sinh lý mãnh liệt đang trực tiếp giải thích tất cả cho anh. Anh cảm nhận được tim mình đập thật nhanh, đầu ngón tay tê dại, lồng ngực gắng sức hô hấp, vậy mà vẫn thấy thiếu oxy.

Anh há miệng thở, Đào Đông Lĩnh nhân cơ hội mạnh mẽ xâm nhập, càn quét không kiêng dè. Trần Chiếu Lai không đường tránh né, thậm chí chẳng còn sức mở mắt...

Anh luôn cho rằng suốt những năm qua mình đã kiên trì giữ vững nguyên tắc và ranh giới. Anh tự nhận với bất kỳ người hay việc nào không cần thiết đều có thể dứt khoát, có thể kiên trì, có thể không hối hận. Nhưng lúc này anh chỉ cảm thấy mơ hồ. Anh không hiểu vì sao khi đối mặt với Đào Đông Lĩnh từng bước áp sát, những nguyên tắc và ranh giới ấy lại sụp đổ dễ dàng đến vậy.

Anh thật sự đã từng kiên trì sao? Trần Chiếu Lai không kìm được mà tự hỏi. Bị một Đào Đông Lĩnh cứ thế ép từng bước một vào góc tường... đến nước này rồi, anh thật sự đã từng từ chối hay chưa...

Đào Đông Lĩnh hôn quá vụng về, Trần Chiếu Lai bị cắn đau mấy lần, anh cau mày, cuối cùng không nhịn được giơ tay bóp lấy cổ Đào Đông Lĩnh.

Đào Đông Lĩnh th* d*c nhìn anh.

Chóp mũi hai người vẫn chạm vào nhau. Trần Chiếu Lai sờ vào khóe môi Đào Đông Lĩnh, xúc cảm rất mềm. Ngón cái anh lướt dọc quai hàm, ấn nhẹ lên yết hầu đang run rẩy kia, thấp giọng nói:

"Đừng cắn người."

Đào Đông Lĩnh nuốt nước bọt, đứng yên. Trần Chiếu Lai hơi nghiêng đầu, ngậm lấy môi dưới của cậu, dùng đầu lưỡi x** n*n, rồi hôn sâu vào...

Trong đầu Đào Đông Lĩnh như có tiếng sụp đổ vang lên ầm ầm.

Cậu chỉ cảm thấy từ xương quai xanh đến da đầu phía sau lốm đốm râu xanh như bị điện giật một lượt. Cả lưng, tứ chi đều tê dại đến mức như mất cảm giác, trước mắt chẳng còn thấy rõ gì nữa...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!