*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chưa nghĩ ra cách theo đuổi người khác, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Đào Đông Lĩnh ngộ ra một đạo lý: theo đuổi suy cho cùng là để đối phương thích mình, vậy thì những việc đối phương không thích nên làm ít lại. Trần Chiếu Lai ghét nhất cái gì? Chính là bị người khác làm phiền. Anh ấy nói không chỉ một lần: "Đào Đông Lĩnh, đừng có làm phiền tôi."
Đào Đông Lĩnh ghi nhớ.
Tiếp xúc lâu như vậy, cậu biết Trần Chiếu Lai là người nhiều tâm tư, chuyện gì cũng có thể giữ trong lòng. Anh không phải kiểu vài câu ngon ngọt là lạc phương hướng. Việc có thể vừa kháng cự vừa không tự chủ mà tiếp tục qua lại với cậu, suy cho cùng cũng chỉ vì tính tình ôn hòa, cùng với chút mềm lòng khó nói rõ. Đào Đông Lĩnh không dám gấp gáp. Một người trầm ổn, kiên nhẫn như Trần Chiếu Lai đã bị cậu làm cho đổi sắc mặt mấy lần rồi, cậu không thể không chậm lại, sợ lỡ tay làm hỏng thêm.
Trần Chiếu Lai vẫn không mấy khi nghe điện thoại, nhưng Đào Đông Lĩnh không còn vì chuyện này mà ngại ngùng nữa. Cậu cứ làm theo ý mình: tin nhắn vẫn gửi, ước chừng cửa tiệm không bận thì điện thoại vẫn gọi. Không gọi được cũng không tức giận. Trần Chiếu Lai thỉnh thoảng bắt máy một hai lần, ở bên kia cậu sẽ kìm nén niềm vui, hỏi anh có bận không, có mệt không, rồi tự mình nói lan man đủ thứ.
Rất nhiều chuyện Trần Chiếu Lai vẫn không đáp lại. Dù đôi lúc anh thật sự không chống đỡ nổi kiểu thẳng nam cứ động một chút là ghé tai nói: "Anh Lai, em nhớ anh lắm..."
nhưng anh cũng chỉ có thể cứng nhắc chuyển đề tài, dặn mấy câu như "lái xe đừng phân tâm", "tối nhớ nghỉ sớm", rồi cúp máy. Anh nghĩ chỉ cần mình giữ rõ thái độ, lâu dần Đào Đông Lĩnh thấy không có ý nghĩa, tự khắc sẽ nhạt đi.
Lần Đào Đông Lĩnh từ Tây Bắc trở về, cậu mang cho Trần Chiếu Lai một món đồ.
Tối hôm đó ăn cơm xong, cậu giúp Trần Chiếu Lai bận rộn tới lúc đóng cửa, rồi lặng lẽ theo sau anh lên tầng ba.
Phòng bên cạnh phòng Trần Chiếu Lai trên tầng ba giờ đã thành phòng riêng của Đào Đông Lĩnh. Mỗi lần tới đều không nói không rằng liền ở phòng này, Trần Chiếu Lai nói mấy lần cũng không đuổi được. Những chuyện khác Đào Đông Lĩnh đều nghe lời, không chọc Trần Chiếu Lai tức giận, nhưng riêng chuyện ở tầng ba thì không hề thương lượng. Trần Chiếu Lai vốn cũng không thích tranh cãi nhiều, bó tay với cậu, đành để mặc.
"Anh Lai."
Đào Đông Lĩnh đứng trước cửa phòng mình nhưng không vào, gọi Trần Chiếu Lai một tiếng.
Trần Chiếu Lai đặt tay lên tay nắm cửa, quay đầu nhìn cậu. Đào Đông Lĩnh bước tới cười với anh:
"Anh mở cửa trước đi, vào trong nói."
Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái:
"Cậu còn chưa mệt à? Chuyện gì mà thần thần bí bí vậy?"
Vừa nói vừa mở cửa bật đèn. Đào Đông Lĩnh theo vào, tiện tay đóng cửa lại.
"Lần này em đi Tân Cương, có mang về cho anh một món đồ nhỏ."
Đào Đông Lĩnh nói rồi thò tay vào túi trong trước ngực áo khoác, lấy ra một cái túi gấm cỡ lòng bàn tay đưa tới.
Trần Chiếu Lai sững người.
"Cái gì đây?" Anh nhận lấy.
Túi làm rất tinh xảo, bên trên thêu hoa văn như ý bằng chỉ vàng, cầm vào có chút nặng tay, vừa nhận là biết bên trong có đồ.
Anh ngẩng đầu nhìn Đào Đông Lĩnh. Đào Đông Lĩnh nhìn lại anh, trông có chút căng thẳng, sờ sờ sống mũi nói:
"Anh mở ra xem đi."
Trần Chiếu Lai cúi đầu kéo dây rút, đổ vào lòng bàn tay trái. Một viên ngọc nhỏ buộc dây đỏ lăn ra.
Trong lòng bàn tay là một mảng mát lạnh. Trần Chiếu Lai cúi đầu nhìn, rất lâu không nhúc nhích.
Đó là một viên ngọc chưa được chạm khắc, cỡ bằng đầu ngón tay cái, hình giọt nước không đều nhưng đầy đặn. Thịt ngọc trắng ngần, phủ một lớp da vàng nhạt như rắc kim. Trần Chiếu Lai xoa nhẹ một cái, độ dầu rất tốt.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Đào Đông Lĩnh.
Đào Đông Lĩnh nói:
"Em chạy bên đó nhiều chuyến rồi, cũng không thấy có gì đáng để mang về, chỉ có cái này. Em nhìn phát ưng ngay, liền muốn tặng anh... anh Lai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!