Chương 27: Tấn công trực diện

Trần Chiếu Lai quay sang nói với mọi người: "Không sao rồi, ăn tiếp đi."

Có người bên cạnh nói: "Chiếu Lai mở quán không dễ, hạng người gì cũng gặp."

Trần Chiếu Lai cười cười, cầm ky hốt rác với chổi định dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất. Đào Đông Lĩnh bước tới cầm lấy từ tay anh, "xoẹt xoẹt" quét luôn. Trần Chiếu Lai nói: "Cậu đi ăn đi."

Đào Đông Lĩnh không đáp, quét xong mấy cái liền đi vào bếp sau.

Trần Chiếu Lai theo vào.

Đào Đông Lĩnh đổ rác đi, rồi đi tráng cây lau nhà chuẩn bị lau sàn. Trần Chiếu Lai nắm cổ tay cậu: "Cậu làm sao vậy?"

Đào Đông Lĩnh giãy mấy cái vẫn không thoát. Cậu coi như hiểu ra rồi - sau này có thật sự động tay thì cậu chắc chắn không đánh lại Trần Chiếu Lai.

Nghĩ tới đây, giữa mày Đào Đông Lĩnh lại nhíu chặt. Mình sao có thể động tay với Trần Chiếu Lai chứ, không thể nào. Chỉ cần nhìn Trần Chiếu Lai chịu uất ức cậu đã không chịu nổi, nói gì đến động tay với anh Lai. Với cái tính tốt bụng của Trần Chiếu Lai, nếu có đánh nhau thì chắc chắn là mình chọc anh nổi nóng. Mà nếu vậy thì mình ngoan ngoãn chịu là được, dù sao cũng đánh không lại. Anh Lai xuất thân lính dã chiến, mình ăn một trận đòn cũng không mất mặt.

Thấy cậu không nói gì, Trần Chiếu Lai đẩy tay cậu một cái: "Hỏi cậu đấy, vừa nãy sao lại ra tay?"

"Không chịu được khi thấy anh bị ức h**p." Đào Đông Lĩnh nói.

Trần Chiếu Lai nhìn mặt cậu một lúc rồi nói: "Tôi bị ức h**p chỗ nào? Mở cửa làm ăn, hạng người gì cũng gặp, chuyện cỏn con này tính là bị ức h**p à?"

"Họ không trả tiền ăn, anh vất vả bận rộn cả buổi."

"Là vì cậu đánh người ta đấy. Cậu không đánh, hôm nay họ đừng hòng thiếu một xu tiền ăn." Trần Chiếu Lai nhìn gương mặt xị ra của Đào Đông Lĩnh, nhớ tới lúc nãy cậu bảo vệ mình như thế, trong lòng cũng nói không rõ là cảm giác gì, giọng điệu bất giác dịu xuống: "Cậu đánh người ta rồi, thật sự truy cứu thì mình cũng chẳng chiếm được bao nhiêu lý, cho đi là xong, còn đòi tiền ăn làm gì."

Đào Đông Lĩnh liếc anh một cái, không nói.

Trần Chiếu Lai lấy cây lau nhà từ tay cậu: "Được rồi, đi ăn đi, để tôi dọn."

"Ăn không vô." Đào Đông Lĩnh nói.

"Vậy chiều cậu đi với cái bụng đói à?"

Vốn dĩ cậu đã chẳng muốn gọi món nữa.

Đào Đông Lĩnh nói: "Lần trước em cũng đi với bụng đói, anh có hỏi đâu. Em gọi điện anh không nghe, nhắn tin cũng không trả lời."

Trần Chiếu Lai cúi đầu nhúng nước giũ cây lau nhà, không nói.

Đào Đông Lĩnh nhìn anh mấy giây, vươn tay chộp lấy tay anh. Trần Chiếu Lai cứng người, giật tay định rút về, Đào Đông Lĩnh sống chết nắm chặt không buông.

"Buông ra." Trần Chiếu Lai cau mày.

"Anh Lai..." Đào Đông Lĩnh nhìn anh, "anh... anh thật sự định tránh xa em sao? Trước kia anh đối xử với em tốt như vậy..."

Mày cậu khẽ chau, ánh mắt đau đớn lại mang theo chút dè dặt, trông thực sự rất khó chịu. Lòng Trần Chiếu Lai lại dâng lên sự mềm lòng.

Chỉ chậm lại một chút như thế, Đào Đông Lĩnh nhân cơ hội bước lên một bước, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hẳn.

"Anh Lai..."

Quá gần rồi. Hai người cao ngang nhau, không đến mức tạo cảm giác áp bức, nhưng Trần Chiếu Lai vẫn theo bản năng lùi lại một bước. Chỉ là phía sau là bệ xi măng, lưng dưới đã chạm vào, anh chỉ có thể miễn cưỡng ngửa đầu ra sau một chút.

Thực ra trong bản năng rèn luyện suốt những năm trong quân đội, phản ứng đầu tiên của Trần Chiếu Lai trước sự việc chưa bao giờ là né tránh. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần Đào Đông Lĩnh nói hay làm gì, đều khiến anh không biết phải ứng phó thế nào. Theo lý mà nói, mở quán bao năm rồi, anh đã sớm hiểu cách giao tiếp với người khác; dù không đủ khéo léo, ít nhất cũng trầm ổn chu toàn.

Thế nhưng mỗi lần Đào Đông Lĩnh như đột kích như vậy, không biết rẽ ngoặt mà lao thẳng tới, khiến anh chẳng có lấy một chút đệm tâm lý, không hề có chỗ tránh né.

Anh lại một lần nữa sững người tại chỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!