Lần nữa quay lại quán là vào một buổi sáng. Đào Đông Lĩnh đỗ xe ở khoảng đất trống trước cửa tiệm, xuống xe, vén rèm bước vào.
Trần Chiếu Lai đang bận rộn trong bếp sau. Đào Đông Lĩnh đi thẳng vào, gọi một tiếng:
"Anh Lai."
Trần Chiếu Lai đang rửa rau, quay đầu lại thấy cậu thì sững người một chút.
Nhưng cũng chỉ một chút đó thôi, rồi anh quay đầu tiếp tục làm việc.
"Đến rồi à? Sao không nói trước một tiếng."
Đào Đông Lĩnh nhìn anh:
"Anh không nghe điện thoại của em, em nói kiểu gì?"
Trần Chiếu Lai khóa vòi nước, để ráo rau trong rổ.
Đào Đông Lĩnh bước tới phía sau anh, hạ thấp giọng hỏi:
"Anh né em à?"
Trần Chiếu Lai quay lại, giơ tay gạt cậu ra xa một chút, đặt rổ rau đã rửa lên giá, nói:
"Tôi né cậu làm gì?"
Đào Đông Lĩnh hỏi:
"Vậy sao anh không để ý tới em?"
"Tôi bận."
"Anh Lai," Đào Đông Lĩnh nhìn chằm chằm anh, "tốt nhất anh cho em một lý do đàng hoàng, đừng có qua loa với em. Em đang hỏi rất nghiêm túc: vì sao anh không nghe điện thoại, vì sao anh không để ý tới em?"
Trần Chiếu Lai nói:
"Bận."
"Trần Chiếu Lai!" Đào Đông Lĩnh gằn giọng.
Trần Chiếu Lai không nhìn cậu, lấy khăn lau tay quăng sang một bên, rút hộp thuốc ra cúi đầu châm một điếu.
"Đào Đông Lĩnh," anh nói, "cậu đừng gây chuyện với tôi, cũng đừng nói mấy thứ vớ vẩn đó nữa. Tôi nói một câu thôi: đừng có lần sau. Nếu không, tôi sẽ không khách khí đâu."
"Anh định không khách khí kiểu gì?" Đào Đông Lĩnh nhìn anh, "Anh nghĩ chuyện em đã xác định rồi, chỉ một câu của anh là dọa được em à? Hay là... người thật sự không dám đối diện, vốn là anh?"
"Cậu nghĩ sao cũng được," Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái, "tôi không có gì để nói, cũng không muốn dính vào mấy phiền phức lộn xộn này. Mỗi ngày riêng cái quán này thôi đã đủ mệt rồi, tôi không có tâm trí ứng phó với cậu."
Theo tính Đào Đông Lĩnh, lúc này cậu lẽ ra đã động tay rồi — cậu rất muốn túm cổ áo Trần Chiếu Lai, ép anh vào tường mà hôn đến khi cái miệng này không còn thốt ra được những lời lạnh lùng như thế nữa.
Nhưng cậu biết mình không đánh lại. Lần trước Trần Chiếu Lai đúng là đã nhường cậu. Còn bây giờ thì khác — bây giờ cho dù ba Đào Đông Lĩnh trói chung lại cũng không phải đối thủ của Trần Chiếu Lai. Cậu cũng không muốn làm mọi chuyện tệ hơn.
Đào Đông Lĩnh chưa từng yêu đương, không có kinh nghiệm. Nhìn Trần Chiếu Lai lạnh nhạt trước mắt, trong ngực cậu nghẹn chết đi được, nhưng lại hoàn toàn không có cách nào khác.
Sao người này có thể như vậy chứ?
Cậu nhìn Trần Chiếu Lai, trong đầu toàn là một câu: sao anh có thể như vậy?
Rõ ràng trước kia đối xử với cậu tốt đến thế — trứng hấp, bánh bao, cả đêm thay khăn đắp trán không biết bao nhiêu lần; những chăm chút tỉ mỉ ấy, những nụ cười dịu dàng mỗi lần nhìn thấy cậu... Đào Đông Lĩnh không hiểu. Bao đêm cậu đội gió đội sương, thà chạy cả đêm cũng không dừng lại, chỉ để đến với anh. Mỗi lần nhảy xuống xe nhìn thấy người trước mắt, cậu đều mơ hồ cảm thấy như anh vẫn luôn đợi mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!