Chương 22: Lính dã chiến

Đêm đó Đào Đông Lĩnh nghĩ những gì, Trần Chiếu Lai không biết. Anh cũng không nắm chắc trong lòng, lại càng không muốn suy đoán nhiều. Chỉ là mơ hồ cảm nhận được, trước khi rời đi vào sáng hôm sau, ánh mắt cậu nhìn anh có thêm vài thứ gì đó khác hẳn mọi khi.

Ở chỗ anh, Đào Đông Lĩnh hiếm khi ngủ không ngon, vậy mà lần này cậu dụi dụi đôi mắt hơi đỏ ngầu, nói:

"Vậy tôi đi đây, anh Lai. Lát nữa mình gọi điện liên lạc."

Trần Chiếu Lai đưa túi bánh bao cho cậu:

"Đi đi."

Đào Đông Lĩnh lên xe, nổ máy, rồi lại quay đầu cười với anh một cái.

"Vậy anh đợi tôi nhé."

Trần Chiếu Lai không nói gì, cũng không hỏi cậu muốn anh đợi cái gì.

Suốt hơn mười tiếng đường sau đó, Đào Đông Lĩnh không gọi thêm một cuộc nào, tin nhắn cũng không có.

Trần Chiếu Lai vẫn bận rộn như thường, thỉnh thoảng liếc sang chiếc điện thoại bên cạnh đang im lìm, rồi lại thu ánh mắt về, tiếp tục làm việc.

Có hơi ngoài dự liệu, nhưng cũng rất thản nhiên — như vậy là ổn rồi, vốn dĩ nên là thế.

Thực ra trong chuyện liên quan đến Đào Đông Lĩnh, Trần Chiếu Lai đã tự nhắc nhở bản thân rất nhiều lần: phải biết điểm dừng. Rất nhiều chuyện Đào Đông Lĩnh không hiểu, nhưng anh hiểu. Anh biết là không thể. Anh xác định rất rõ, giữa anh và Đào Đông Lĩnh, vốn chỉ nên là quan hệ giữa một ông chủ của một quán trọ bình thường ven đường, và một vị khách qua đường bình thường. Sẽ không, cũng không nên, có thêm bất cứ thứ gì khác.

Chỉ là anh vẫn luôn không làm được.

Mỗi lần vừa nhìn thấy Đào Đông Lĩnh, những lời tự dặn lòng kia còn chưa kịp ngóc đầu lên, thì những việc nên làm cho cậu, anh đã làm xong hết rồi.

Điện thoại của Đào Đông Lĩnh gọi tới vào hơn mười giờ tối.

"Anh Lai, còn đang bận không?"

"Không, xong hết rồi." Trần Chiếu Lai nửa dựa trên ghế xếp, tay gác lên tay vịn, cầm điều khiển đổi kênh. Anh ngồi thẳng dậy một chút, hỏi: "Sao giờ này còn gọi?"

"Tôi không nên gọi à?" Đào Đông Lĩnh cười, "Tôi còn tưởng hôm nay anh đợi điện thoại của tôi cả ngày."

Khách trọ đều đã ăn xong và lên lầu nghỉ sớm. Trần Chiếu Lai liếc ra ngoài. Trên con đường trước cửa thỉnh thoảng có một hai chiếc xe chạy qua, sau tiếng "ầm ầm" vang vọng, mọi thứ lại trở về yên tĩnh.

"Vừa về tới nhà?" anh hỏi.

"Ăn bữa cơm ở nhà ông chú họ tôi, giờ mới về."

Chắc là Đào Đông Lĩnh đã tắm xong rồi nằm xuống, Trần Chiếu Lai nghe thấy tiếng cậu trở mình.

"Về rồi thì nghỉ sớm đi, lái xe cả ngày."

Đào Đông Lĩnh thở dài: "Không ngủ được."

"Hử?" Trần Chiếu Lai vừa định hỏi thì lại thôi, "Vậy nhắm mắt dưỡng thần đi, một lát mệt rồi sẽ ngủ thôi."

Đào Đông Lĩnh khẽ bật cười bằng mũi.

"Anh Lai..." giọng cậu hơi khàn thấp, "cho tôi hỏi anh một chuyện."

"Trước đây anh... từng yêu đương chưa?"

Trần Chiếu Lai không nói gì.

Đào Đông Lĩnh kiên nhẫn, yên lặng chờ. Hai đầu dây điện thoại đều mang theo tâm sự riêng, bên tai tĩnh lặng đến mức chỉ còn lại tiếng hô hấp của đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!