Mấy ngày trôi qua, Trần Chiếu Lai bắt đầu thấy hơi hối hận vì đã cho Đào Đông Lĩnh số điện thoại — cậu này nói nhiều quá.
Mỗi lần anh vừa bận tay làm việc, điện thoại WeChat lại "ting ting choang choang" reo không ngớt. Đến khi rảnh tay cầm lên xem, ít thì cũng phải một hai chục tin nhắn. Trần Chiếu Lai bấm giọng nói trả lời: "Đừng gửi nữa, tôi bận đến mức không có thời gian nghe đâu."
Đào Đông Lĩnh nhắn lại: "Thế thì chờ lúc anh rảnh rồi nghe cũng được, tôi có gấp đâu."
Đào Đông Lĩnh dừng xe ăn cơm cũng chụp mấy tấm hình gửi qua, còn nói: Dở quá anh ơi, không thể so với anh làm được.
Đến giờ ăn, Trần Chiếu Lai bận tối mắt, hơn một tiếng sau mới trả lời: Cậu vẫn chưa đói thôi.
Buổi tối ở trọ, Đào Đông Lĩnh quay một vòng cái phòng bẩn thỉu, còn cố ý chụp mấy cái chăn ga không sạch sẽ, nói: Không phải bất đắc dĩ thì tôi thật sự không ở nổi cái chỗ này.
Trần Chiếu Lai trả lời: Ráng ở tạm đi, trước đây chẳng phải cậu vẫn ở vậy sao.
Một lúc sau, Đào Đông Lĩnh gửi tới một tin thoại:
"Trước kia chưa quen anh, anh Lai, trước kia cái gì tôi cũng chịu được, điều kiện thế nào cũng không sao. Nhưng giờ có anh để so rồi, tôi thấy chỗ anh là tốt nhất, không đâu bằng được."
Tin này, Trần Chiếu Lai không trả lời.
Việc Trần Chiếu Lai không hồi âm là chuyện thường, Đào Đông Lĩnh cũng không để ý. Cậu cứ nói phần cậu. Chỉ là cậu không biết rằng mỗi lần Trần Chiếu Lai bận xong, lại tựa lưng vào ghế, mở từng tin nhắn lảm nhảm không đầu không cuối kia ra nghe, vừa nghe vừa khẽ cười.
Đào Đông Lĩnh đúng là nói rất nhiều. Không chỉ Trần Chiếu Lai không ngờ, đến chính Đào Đông Lĩnh cũng không ngờ. Dù sao trước giờ ấn tượng của mọi người về cậu luôn là ít lời, ngay cả ông chú bà thím cũng chê cậu tính tình lạnh nhạt, bảo sau này khó mà yêu đương.
Đào Đông Lĩnh vốn không muốn yêu đương. Bây giờ thì đến chuyện trước mũi xe có con chó chạy ngang, cậu cũng muốn lập tức kể cho Trần Chiếu Lai nghe.
Chuyến hàng này giao xong, Đào Đông Lĩnh chạy xe rỗng quay về. Bên chú cậu không biết nói chuyện với một đầu mối khác thế nào, tóm lại là không thành. Có lẽ bị ông chủ xe khác giành mất với giá thấp hơn. Thị trường bây giờ là vậy, cậu chê lời ít không chở thì người chờ chở còn đầy, giá bị ép ngày càng thấp, tiền ngày càng khó kiếm. Lợi nhuận của nghề vận tải nhìn bằng mắt thường cũng thấy đang thu hẹp lại.
Chú cậu bực bội trong lòng, cũng chẳng liên hệ nguồn hàng khác, trực tiếp bảo Đào Đông Lĩnh quay về, trong lời nói bóng gió đều là chán nản rồi.
Chạy xe đường dài quanh năm, mệt chết mệt sống chưa nói, lúc nào cũng gánh rủi ro. Nghề này vốn chi phí đã cao, làm quần quật cả năm, tính toán lại chỉ kiếm được mấy đồng lẻ, chỉ muốn thở dài. Chú cậu hồi trẻ phất lên nhờ làm vận tải, riêng xe tải lớn đã đổi tới chiếc thứ ba, sớm không còn áp lực vay nợ. Nhưng thị trường bây giờ không thể so với trước kia, vừa tốn công vừa lo lắng, trong mắt ông thật sự chẳng còn mấy triển vọng.
Không ít lần bị ép giá tức đến chửi bới om sòm, vừa chửi vừa nói với Đào Đông Lĩnh rằng cứ yên tâm, dù có nghỉ làm cũng sẽ sắp xếp đường lui cho cậu, không để cậu thất nghiệp.
Đào Đông Lĩnh thì không lo thất nghiệp. Cậu còn trẻ, có tay có chân, làm gì cũng nuôi được bản thân và Đào Úy. Tâm lý cậu vốn ổn định, giờ còn chạy được thì cứ chạy, sau này không chạy nổi nữa hãy tính.
Đến quán của Trần Chiếu Lai thì đã hơn mười giờ tối. Trong sân chỉ đậu ba chiếc xe tải lớn. Cậu tìm chỗ đỗ xong, nhảy xuống xe, "rầm" một tiếng đóng cửa, nhấc chân đi thẳng về cửa sau nhà bếp.
Trong bếp Trần Chiếu Lai đã dọn gần xong, xách chổi và hốt rác ra đặt cạnh cửa. Đào Đông Lĩnh vừa thấy anh là nhe răng cười ngay.
Cậu đi thẳng tới trước mặt Trần Chiếu Lai, thấp giọng gọi một tiếng: "Anh Lai."
Trần Chiếu Lai quay người đi vào trong, nói: "Rửa mặt đi, ăn cơm nhanh lên, đợi cậu lâu lắm rồi."
"Ừm." Đào Đông Lĩnh đáp một tiếng, đi sang bên vặn vòi nước, cúi người vốc nước rửa mặt cho đã.
Đây là cảm giác gì vậy?
Trong lòng cậu nghĩ, đây là cảm giác gì?
Có người trong đêm này chờ cậu, nấu sẵn cơm cho cậu đợi cậu phong trần mệt mỏi trở về, chuẩn bị sẵn giường thoải mái, chăn đệm sạch sẽ, mọi thứ đều sẵn sàng, chỉ chờ cậu tới. Đào Đông Lĩnh càng lúc càng cảm thấy, trong suốt quãng đường bôn ba vất vả của mình, dường như chỉ có khoảnh khắc này mới là điều cậu hằng mong đợi. Nó không phải điểm cuối, nhưng còn khiến cậu lưu luyến hơn cả điểm cuối.
Đào Đông Lĩnh ngồi vào bàn, trong lòng như có hoa nở từng đóa.
Trần Chiếu Lai bị dáng vẻ đó chọc cười, hỏi: "Nhặt được tiền trên đường à?"
"Không," Đào Đông Lĩnh nói, "chỉ là về tới đây vui thôi."
"Vui cái gì, một tháng chạy qua chạy lại hai ba lần, còn chưa đủ à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!