Chương 2: Quán anh làm ăn không được lắm nhỉ?

Mặt trăng còn chưa lên, trên đường cũng chẳng có lấy một ngọn đèn đường. Xung quanh chỉ có mấy quán ăn, ánh đèn pha trước cửa quán hắt ra, miễn cưỡng soi sáng được một khoảng nhỏ trước mặt.

Đào Đông Lĩnh ngẩng đầu nhìn một lúc những con thiêu thân đập "bốp bốp" vào ánh đèn, rồi cúi đầu, men theo con đường chậm rãi đi về phía bắc.

Trên quốc lộ thỉnh thoảng lại có xe tải lớn ầm ầm chạy qua. Bụi đất bị cuốn lên tạt thẳng vào mặt, khiến người ta bức bối khó chịu. Đào Đông Lĩnh vừa đi được một đoạn thì điện thoại trong túi reo lên.

Thông thường, lúc này khi cậu đang chạy xe bên ngoài, người gọi cho cậu chẳng có ai khác. Cậu lấy điện thoại ra nhìn, quả nhiên là vậy.

"Anh ơi, anh dừng xe nghỉ chưa? Ăn cơm chưa vậy?"

Giọng nữ ở đầu dây bên kia trong trẻo, lanh lảnh, hỏi dồn dập.

Đào Đông Lĩnh cười toe:

"Ăn rồi. Tối nay không chạy đêm, tìm được quán định nghỉ lại. Em không về nhà nghỉ lễ, lại ra ngoài lêu lổng thế?"

Đào Uý hừ một tiếng:

"Ai lêu lổng chứ, em đang vừa học vừa làm đó. Anh không ở nhà, em cũng chẳng muốn về."

Đào Đông Lĩnh không hỏi vì sao cô không muốn về, chỉ hỏi:

"Vừa học vừa làm? Thiếu tiền tiêu à?"

"Đủ!" Đào Uý dứt khoát nói, "Anh đừng chuyển tiền nữa nhé, lần trước cho em còn chưa tiêu hết. Em chỉ là không muốn về nhà thôi, ở ngoài cũng chẳng có việc gì, nên theo bạn bè đi làm thêm. Anh đừng lúc nào cũng lo cho em."

Đào Đông Lĩnh không nói gì.

Đào Uý tiếp lời:

"Em gọi cho anh cũng không có việc gì khác, chỉ nhắc anh lái xe chú ý an toàn, cố gắng ăn uống đúng giờ, tranh thủ nghỉ ngơi mọi lúc có thể, đặc biệt là không được lái xe khi mệt, nghe chưa?"

Đào Đông Lĩnh cười, "Ừ" một tiếng.

Đào Uý im lặng một lát rồi thở dài:

"Anh, bên em mọi thứ đều ổn, chỉ là em lúc nào cũng lo cho anh, ăn ngủ chẳng có giờ giấc gì cả."

Đào Đông Lĩnh nói:

"Anh không sao, em lo cho bản thân mình là được."

"Em biết rồi, không cần anh nhắc!"

Đào Đông Lĩnh cười:

"Ừ, em gái anh giỏi nhất."

Đào Uý cũng cười:

"Thế mới phải chứ, không nhìn xem là ai nuôi lớn."

Đào Đông Lĩnh không nói thêm gì. Đào Uý đợi một lúc rồi nói:

"Thôi anh nghỉ sớm đi, tối đừng nghịch điện thoại nhiều, ngủ thêm chút."

"Biết rồi."

Đào Đông Lĩnh khẽ hắng giọng, "Cúp máy đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!