Chương 19: Có gì khác nhau sao?

Hai người quen nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên hiếm hoi đến mức phá lệ... có chút đối đầu.

Trần Chiếu Lai nhíu chặt mày, hỏi cậu:

"Cậu sao thế?"

Đào Đông Lĩnh không động đậy, mí mắt nhấc lên, liếc qua mặt anh một cái, không nói gì.

"Cậu không quen ở chung phòng với người khác à?" Trần Chiếu Lai hỏi.

Đào Đông Lĩnh nhìn anh, đáp:

"Trước đây thì quen."

Nhưng bây giờ thì không.

Bây giờ trong lòng khó chịu. Anh đem bánh bao của tôi cho người khác ăn, đem phòng của tôi cho người khác ngủ. Còn anh thì sao... trong mắt anh, tôi với người khác cũng chẳng khác gì nhau, đều chỉ là khách qua đường bình thường.

Đào Đông Lĩnh lạnh mặt đặt bát đũa đã rửa xong lên bàn, quay người đi ra cửa sau bếp.

Cậu cau mày đi thẳng tới xe, cúi đầu châm một điếu thuốc, bực bội cân nhắc có nên lên xe đi luôn hay không.

Trần Chiếu Lai vậy mà không đuổi theo.

Đào Đông Lĩnh vốn nghĩ khoảnh khắc mình nhấc chân bước ra ngoài thì anh sẽ gọi lại, nhưng không có. Cậu mặt căng cứng đi ra tới tận bên cạnh xe, phía sau vẫn không có chút động tĩnh nào. Một hơi nghẹn lên tận cổ họng, cậu nhấc chân đá mạnh vào bánh xe.

Phía sau vang lên một tiếng "cạch".

Đào Đông Lĩnh gỡ điếu thuốc khỏi môi quay đầu lại, thấy Trần Chiếu Lai châm lửa hút thuốc, rồi ngẩng đầu đứng dưới mái hiên, bình thản nhìn cậu.

Đào Đông Lĩnh một tay nhét lại vào túi, một tay gạt tàn thuốc, mặc kệ bẩn hay không, tựa lưng vào thân xe, đối diện ánh nhìn của anh.

Trần Chiếu Lai vẫn đi tới.

Anh đứng trước mặt Đào Đông Lĩnh, hít mạnh hai hơi thuốc, ném xuống đất giẫm tắt, ngẩng mắt hỏi:

"Cậu rốt cuộc đang làm cái gì vậy?"

Giọng nói bình thản đến mức khiến lòng người trĩu xuống.

Đào Đông Lĩnh hừ cười một tiếng qua mũi:

"Tôi không quen ở chung phòng với người không quen biết. Anh mở cổng đi, tối nay tôi tìm chỗ khác ở."

Đèn dưới mái hiên khá xa, Trần Chiếu Lai đứng ngược sáng, thần sắc chìm trong bóng tối, Đào Đông Lĩnh nhìn không rõ.

Ngoài tường viện, mấy hàng dương lớn xào xạc trong gió, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ve mệt mỏi. Trong làn gió đêm mềm nhẹ ấy, lòng người bỗng nhiên mơ hồ, trống rỗng.

Trong đêm tối này, mọi thứ đều không rõ ràng. Khuôn mặt đối phương, biểu cảm, tâm tư... Đào Đông Lĩnh chẳng nhìn rõ được gì, thậm chí chính lòng mình cũng không nhìn rõ.

Mi mắt Trần Chiếu Lai hơi rũ xuống nhìn cậu, lại hỏi một lần nữa:

"Cậu đang làm cái gì?"

Đào Đông Lĩnh quay mặt đi.

Cậu biết mình không có lý, nhưng tối nay cậu không muốn nói lý. Cậu cắn chặt đầu lọc giữa răng, ngửa mặt nhìn anh, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ đều nặng nề:

"Cái phòng đó là của tôi, anh Lai. Cho dù tôi không thuê theo năm theo tháng, nhưng chỉ cần tôi tới, thì phòng đó phải là của tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!