Chương 18: Mì gà

Hàng hóa qua mấy phen trắc trở cuối cùng cũng giao xong. Đào Đông Lĩnh dỡ hàng xong thì tìm chỗ nghỉ lại một đêm, hôm sau đến điểm bốc hàng khác, xếp xong liền lập tức lên đường quay về.

Lúc đi thì không vui thật, nhưng trên đường về cậu lại sốt ruột không chịu được. Chuyến đi này quá mệt, mệt cả người lẫn tâm. Chứng kiến tận mắt một vụ tai nạn, không thể nào không bị ảnh hưởng tâm lý, Đào Đông Lĩnh gần như theo phản xạ chỉ muốn lập tức quay về, quay về gặp Trần Chiếu Lai, ở bên anh nghỉ ngơi cho lại sức.

Nghĩ lại thì lần trước cậu lại quên kết bạn WeChat, chỉ lo buồn bực một mình. Đào Đông Lĩnh nghĩ lần này nhất định phải kết bạn wechat cho bằng được, hơn nữa còn phải cư xử tốt hơn, hòa nhã hơn, cậu không muốn giận Trần Chiếu Lai nữa. Mấy ngày nay cậu cứ nghĩ suốt dọc đường, cảm thấy mình đã thông rồi: mở quán buôn bán, bánh bao làm ra là để bán, Trần Chiếu Lai làm ngon như vậy, người khác thích ăn là chuyện rất bình thường.

Cậu không thể vì chuyện đó mà không vui, bản thân cậu cũng chẳng có lý do gì cho ra hồn, cơn giận này đúng là có hơi vô lý.

Trong lòng có mong chờ, cả quãng đường cũng thuận lợi hẳn lên. Đào Đông Lĩnh tính toán lộ trình, cuối cùng trong ngày này cũng kịp đến quán của Trần Chiếu Lai trước giờ đóng cửa ban đêm.

Đèn lớn trước cửa vẫn sáng. Khi rẽ vào sân bên cạnh, Đào Đông Lĩnh liếc nhìn một cái, trong tiền sảnh đã không còn ai ăn cơm.

Xe tải lớn phanh hơi rất to, dừng lại là "xì" một tiếng dài. Đào Đông Lĩnh bật đèn trần trong cabin, thu dọn đồ đạc rồi tắt đèn, xách túi nhảy xuống xe.

Tối nay trong sân đỗ khá nhiều xe, xem ra làm ăn không tệ. Cậu đi vòng trước sau kiểm tra xe cẩn thận một lượt thì Trần Chiếu Lai từ cửa sau nhà bếp bước ra.

"Anh Lai!" Đào Đông Lĩnh cười, đi về phía anh.

Trần Chiếu Lai cũng cười, hỏi cậu:

"Ăn chưa?"

"Chưa, chạy đường không kịp ăn. Anh làm cho tôi chút gì đơn giản nhé?"

"Được."

Trần Chiếu Lai quay người vào trong, chỉ tay về phía vòi nước bên cạnh:

"Rửa mặt trước đi."

Đào Đông Lĩnh quả thật đã mệt rã rời. Cậu quăng ba lô lên lưng, cúi người vặn vòi nước, rửa mặt một trận cho đã.

Dưới mái hiên căng một sợi dây thép. Cậu vừa định lôi khăn trong túi ra thì ngẩng đầu thấy trên đó vắt một chiếc khăn trắng. Không cần hỏi cũng biết là của Trần Chiếu Lai, Đào Đông Lĩnh đưa tay kéo xuống, úp lên mặt.

Anh Lai đúng là người kỹ tính, khăn cũng phảng phất mùi xà phòng thơm mát.

Đào Đông Lĩnh lau mặt trên dưới trái phải một lượt, rồi treo lại ngay ngắn, quay người vào bếp.

Trần Chiếu Lai bẻ một nhúm cải thìa, lấy hai quả trứng trong tủ lạnh ra, lại bưng từ ngăn mát ra một nồi canh gà.

"Làm gì vậy?" Đào Đông Lĩnh đi tới hỏi.

"Mì canh gà, ăn không?"

"Ăn chứ," Đào Đông Lĩnh nói, "tối ăn mì nước là thoải mái nhất."

Trần Chiếu Lai cười cười, bắt chảo làm nóng dầu.

Vẫn là cảm giác quen thuộc đó, không thay đổi chút nào. Đào Đông Lĩnh vốn còn chưa ý thức được mình vội vã đến mức nào suốt chặng đường này, nhưng đến lúc thật sự đứng ngay trước mắt, nhìn người này, nhìn hết thảy trước mắt, cậu mới hiểu thế nào gọi là yên tâm.

Đào Đông Lĩnh nhìn nghiêng mặt Trần Chiếu Lai một lúc, rồi lại cụp mắt xuống, nhìn bàn tay kia—đốt ngón rõ ràng, móng cắt tròn gọn. Dầu nóng rồi, những ngón tay đó véo một nhúm hành gừng băm rắc vào chảo, "xèo" một tiếng, mùi thơm bốc lên. Bụng Đào Đông Lĩnh "ục" một cái.

Trần Chiếu Lai hớt lớp mỡ nổi trên canh gà, đổ nước canh trong vào chảo. Lửa rất lớn, chẳng mấy chốc đã sôi lăn tăn. Tay trái anh giữ cán chảo, tay phải đập liền hai quả trứng vào, động tác thuần thục trơn tru đến mức làm Đào Đông Lĩnh nhìn mà tim khẽ run.

Máy hút mùi ầm ầm chạy, hai người đều không nói gì. Trần Chiếu Lai xé một cái đùi gà để sẵn trong bát, quay người lấy từ tủ lạnh ra một đĩa mì tươi, nhẹ nhàng giũ ra rồi cho vào nồi.

"Tôi tưởng anh luộc mì khô." Đào Đông Lĩnh nói.

Trần Chiếu Lai không ngẩng đầu, vừa khuấy mì vừa nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!