Đào Đông Lĩnh cảm thấy tối qua có lẽ mình thật sự sốt đến hồ đồ, đầu óc chập mạch mất rồi. Lúc này anh đang tắm trong phòng vệ sinh, nước nóng xối xuống cuốn trôi đi sự dính dáp và mệt mỏi khắp người, đầu óc cũng tỉnh táo lại được vài phần.
Đồng tính luyến ái...
Đào Đông Lĩnh chợt thấy Trần Chiếu Lai đúng là người có tính khí tốt. Đổi lại là anh, nếu chuyện không muốn để người khác biết mà bị hỏi thẳng vào mặt như thế, e là anh đã văng ra một câu "cút mẹ mày đi" rồi.
Đào Đông Lĩnh không kỳ thị đồng tính. Mấy năm lăn lộn ngoài đường, nam bắc đông tây, người kiểu gì việc kiểu gì cậu chưa từng thấy. Nhưng cậu cũng giống như bao người khác, biết rõ chuyện này vốn nhạy cảm, kín đáo. Cậu không đứng về phía những kẻ kỳ thị, nhưng cậu hiểu ánh mắt mà đám người đó nhìn người khác sẽ như thế nào.
Bị hỏi thẳng vào mặt mà chỉ đáp một câu "không liên quan tới cậu", Đào Đông Lĩnh cảm thấy Trần Chiếu Lai thật sự rất có tu dưỡng.
Trần Chiếu Lai bưng bánh bao gõ cửa mấy cái, không thấy động tĩnh, tưởng Đào Đông Lĩnh lại ngủ mất rồi. Anh xoay tay nắm mở cửa bước vào, liền đụng ngay Đào Đông Lĩnh vừa từ phòng tắm đi ra, tóc còn nhỏ nước, trên eo chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Trần Chiếu Lai lập tức "đơ" hẳn. Tay anh vẫn còn đặt trên tay nắm cửa, theo phản xạ liền muốn lùi ra ngoài. Trái lại, Đào Đông Lĩnh chẳng có vẻ gì là hoảng hốt, còn gọi một tiếng "anh Lai", thò đầu muốn xem thứ anh đang bưng. Nhưng vừa đi được hai bước, anh chợt ý thức ra điều gì đó, nhìn Trần Chiếu Lai:
"Anh... anh đợi tôi chút..."
Nói xong liền với tay chộp lấy chiếc q**n l*t đã chuẩn bị sẵn ném trên giường, quay người chui lại vào phòng tắm.
Trần Chiếu Lai cau mày thở dài một hơi.
Chưa tới mấy giây sau Đào Đông Lĩnh đã thay xong đi ra, tóc vẫn còn nhỏ nước.
Trần Chiếu Lai nói:
"Lau khô tóc đi, còn đang cảm đó. Gấp gáp tắm rửa làm gì."
Đào Đông Lĩnh cười cười:
"Người ra mồ hôi dính dáp khó chịu quá, tắm cái thấy nhẹ nhõm hẳn."
Trần Chiếu Lai đặt bánh bao lên bàn, cầm túi thuốc bên cạnh lên xem từng loại, chuẩn bị lát nữa treo truyền cho cậu.
Đào Đông Lĩnh cầm một cái bánh bao cắn, vừa ăn vừa nhìn Trần Chiếu Lai.
"Anh Lai, anh biết chích kim à?"
"Ừ." Trần Chiếu Lai lấy ra dây truyền dùng một lần và bông cồn.
"Thiệt hay giả vậy? Anh học với ai?" Đào Đông Lĩnh thấy khá kinh ngạc.
Trần Chiếu Lai cười cười:
"Nếu không yên tâm thì tôi đưa cậu ra trạm xá trên trấn, để chú Vương chích cho."
Đào Đông Lĩnh nhét trọn cái bánh bao vào miệng, hai bên má lún phún râu quai nón nhai nhồm nhoàm:
"Không phải không yên tâm, anh chích sao cũng được."
Nói rồi đưa cánh tay ra.
"Ăn trước đi." Trần Chiếu Lai liếc nhìn cánh tay rắn chắc, gân máu nổi rõ của cậu, nói:
"Ăn xong đi vệ sinh, rồi lên giường nằm yên. Chích rồi thì đừng có cử động lung tung."
"Được."
Đào Đông Lĩnh một hơi ăn hết năm cái bánh bao to, uống sạch một bát cháo lớn, đi vệ sinh xong, mọi thứ sẵn sàng, ngồi xếp bằng trên giường.
Chú Vương khá chu đáo, còn để lại một sợi dây garô. Trần Chiếu Lai thành thạo buộc lên tay Đào Đông Lĩnh, vỗ nhẹ mu bàn tay cậu hai cái, những mạch máu ngoằn ngoèo lập tức nổi lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!