Đào Đông Lĩnh bị lay tỉnh.
Trong cơn mơ mơ màng màng, cậu nghe thấy có người đẩy cậu, gọi cậu. Một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên mặt cậu:
"Đông Lĩnh, tỉnh dậy đi, tôi phải đưa cậu tới trạm y tế."
Lòng bàn tay ấy khô ráo, ấm áp. Gốc bàn tay áp sát lên da cậu, đầu ngón tay nhẹ như đang v**t v*, khẽ khàng vỗ nhịp:
"Đông Lĩnh..."
Cảm giác ấy vừa quen vừa lạ, khiến Đào Đông Lĩnh nhất thời ngẩn ngơ.
Quen là vì... đó là mùi vị của tuổi thơ, là cảm giác mà Huệ Hương từng để lại trong ký ức non nớt của cậu.
Còn lạ là bởi mùi vị ấy đã quá xa xôi — xa đến mức cậu đã rất, rất nhiều năm chưa từng được nếm lại sự dịu dàng như thế. Gương mặt cậu, trong những năm tháng sau này, chỉ từng nhận lấy cái tát của Đào Kiến Bằng.
Đào Đông Lĩnh giơ tay đè chặt bàn tay kia lên mặt mình, không chịu buông ra, giữ đến mức siết chặt.
"Mẹ..." Cậu lẩm bẩm không rõ tiếng, "mẹ đi rồi... sao không mang con theo... sao vậy..."
Trần Chiếu Lai khom người, sững sờ đứng tại chỗ.
Gương mặt Đào Đông Lĩnh nóng rực, lòng bàn tay cũng nóng. Trần Chiếu Lai cảm nhận được hơi nóng bỏng rát ấy men theo lòng bàn tay, mu bàn tay nhanh chóng lan lên cánh tay anh, thẳng tắp chui vào lồng ngực, khiến toàn thân anh trong khoảnh khắc căng cứng lại.
"Anh..."
Trần Bằng đứng bên cạnh trợn tròn mắt nhìn hai bàn tay đang chạm vào nhau, ngẩng đầu nhìn Trần Chiếu Lai:
"Người này... rốt cuộc là sao vậy?"
"Không sao," Trần Chiếu Lai nắm cổ tay Đào Đông Lĩnh, dùng chút lực kéo ra, nhìn hàng mày đang cau chặt của cậu rồi nói, "sốt mê rồi, nhớ mẹ thôi."
Trần Bằng cảm thấy mình không dễ bị qua mặt như vậy, hỏi:
"Nhớ mẹ thì liên quan gì tới anh? Sao anh ta lại nắm tay anh?"
"Đã nói là sốt mê rồi."
"Đừng có lừa em," Trần Bằng trừng mắt, "cả đêm nay anh cuống cuồng chạy trước chạy sau, mở tiệm bao nhiêu năm rồi em chưa từng thấy anh đối xử với ai như thế. Với lại vừa nãy," ánh mắt Trần Bằng nheo lại, "anh còn để anh ta nắm tay. Đừng nói với em là anh tránh không kịp..."
Động tác lau mặt cho Đào Đông Lĩnh của Trần Chiếu Lai khựng lại, anh ngước mắt lên.
Trần Bằng tiến sát lại, hạ giọng:
"Anh quên cái thói quen ghét người khác chạm vào mình rồi à? Người lạ chỉ cần đụng anh một chút là anh khó chịu muốn chết. Tết năm ngoái em sang uống rượu với anh, anh say, em khoác vai anh một cái liền bị anh quật cho một cú quá vai — anh quên rồi sao?"
Trần Chiếu Lai mặt không cảm xúc đứng dậy đi vào nhà vệ sinh vắt khăn.
Trần Bằng lớn tiếng hơn:
"Vậy nên! Hai người rốt cuộc là quan hệ gì? Anh ta có phải bạn trai mới của anh không?"
Trần Chiếu Lai khóa vòi nước, đi ra, cau mày nhìn Trần Bằng:
"Cậu la hét cái gì thế? Quản cho kỹ cái miệng của mình, về nhà đừng có nói bừa trước mặt chú."
"Vậy tại sao anh lo cho anh ta như thế, tiệm cũng mặc kệ, còn gọi em qua..."
Giọng Trần Bằng vừa sốt ruột vừa lẫn chút hưng phấn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!