Lão đầu nói tiếp: "H**ng S* Tinh là một địa phương nhỏ, chỉ có một thành thị, trên đường trở về thành thường hay gặp phải dã thú tập kích. Hai người có thể thuận lợi tìm được đến thành thị là đã nhặt về một cái mạng rồi, vận khí thật không tệ."
Mặt Đường Hân không biểu tình, nhắc lại: "H**ng S* Tinh?" Là chỗ quái quỷ gì?
Lão đầu thấy vẻ mặt cô không thích hợp, giật mình nói: "Không lẽ hai người không biết đây là chỗ nào, cứ thế chạy tới? Nửa tinh cầu này là bị cát vàng che phủ, diện tích trồng trọt ít, đất đai không đủ độ phì nhiêu, kinh tế lạc hậu, là một trong những tinh cầu đếm ngược từ dưới lên trong hệ tinh tế. May mắn cày bừa vẫn có thể, tự cấp tự túc cũng đủ ăn."
"..." Nếu như lúc này Đường Ninh Nhất ở trước mặt cô, Đường Hân cô rất có thể không khống chế được chính mình, chạy đến trực tiếp b*p ch*t hắn ta. Con hàng đó đã đánh tiếng trước với người điều khiển, ném cô đến một tinh cầu nghèo nàn lạc hậu, còn mang theo vali của cô trực tiếp rời đi. Dám hố cô!
"Chỗ này có phi thuyền bay đến những tinh cầu khác không?"
"Có."
Đường Hân chưa kịp vui mừng đã nghe thấy lão đầu nói tiếp: "Cứ nửa năm trong thành sẽ có phi thuyền bay đến những tinh cầu khác để buôn bán với dân bản xứ, thông thường đi mười ngày nửa tháng sẽ quay về, hai ngày trước mới vừa rời đi rồi."
Vậy là hiện tại không thể rời đi được sao? Đường Hân nhíu mày, cúi đầu trầm tư.
Lão đầu an ủi cô: "Đến cũng đến rồi, đừng đi nữa. Tiểu nha đầu không biết đâu, vé rất đắt, một tấm vé giá tận một vạn điểm tín dụng, đây không phải là lừa bịp sao? Tiền cả đời lão Hắc tôi kiếm được đến giờ còn chưa tích đủ một vạn điểm tín dụng đâu."
Nghe lời này, trong lòng Đường Hân bỗng nhiên trầm xuống, cô không có tiền.
Nguyên chủ một lòng tìm chết, cho nên trước khi chết đã tiêu sạch tiền của mình, một điểm cũng không giữ lại. Lúc cô chọn tài nguyên, nghĩ rằng đến tinh cầu có người của Đường gia, nhận cửa hàng, sau đó chế dược là có thể bán lấy tiền, không có hỏi có thể trực tiếp đổi tài nguyên thành điểm tín dụng hay không.
Hiện tại á, túi quần của cô so với khuôn mặt còn sạch sẽ hơn nhiều.
Bên cạnh, Nghiêm Hạo uống mấy ngụm rồi đưa lại chai nước cho cô.
Sắc mặt Đường Hân trông rất ảm đạm: "Anh có điểm tín dụng không?"
"Có, hộ vệ hàng năm đều có tiền lương, đúng giờ sẽ chuyển tới thẻ." Nghiêm Hạo gật đầu, sau đó chậm rãi nói tiếp câu tiếp theo: "Nhưng thẻ để trong vali rồi."
Giờ khắc này, Đường Hân vô cùng cảm khái. Quả nhiên, trông cậy vào người khác là chuyện không thực tế. Thời điểm khi bản thân rơi vào hoàn cảnh nghèo túng, đi hỏi một vòng bạn bè người quen xung quanh, sẽ không một ai có thể giúp đỡ, cuối cùng vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.
"Ông biết xung quanh đây có người của Đường gia không? Mở cửa hàng." Đường Hân hỏi một vấn đề cuối cùng.
Lão Hắc cười xòa nói: "Lão ở Đông thành này ngây người sắp ba mươi năm, người có tiền có thế trong thành tôi đều biết, nhưng chưa từng nghe thấy ai họ Đường. Tiểu cô nương, hay là cô tìm nhầm họ rồi? Hoặc là đến sai tinh cầu?"
"Cảm ơn." Đường Hân như có điều suy nghĩ, quả nhiên đúng như cô đoán.
Cô xem như đã hiểu kế hoạch của Đường Ninh Nhất. Hắn ta cấu kết với người điều khiển phi thuyền, ném cô đến một tinh cầu lạc hậu nằm ngoài phạm vi thế lực Đường gia. Nếu như trình độ của cô kém, là người bình thường, khả năng cả đời đều kiếm không nổi một vạn điểm tín dụng.
Qua hai năm nữa, Đường Ninh Nhất thành niên, tiện đường sẽ ghé qua H**ng S* Tinh tìm Nghiêm Hạo. Nếu Nghiêm Hạo nguyện ý thuần phục hắn ta, thì hắn ta sẽ dẫn anh rời đi. Nghiêm Hạo có thể từ chối sao? Trừ khi Nghiêm Hạo muốn cả đời ngây ngốc ở H**ng S* Tinh.
Đáng tiếc Đường Ninh Nhất không biết cô có nhẫn không gian, phần lớn tài sản cô đều mang theo người. Nhưng coi như bán dược thảo rồi ngồi phi thuyền đi đến tinh cầu khác, cô cũng sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề, chẳng thà ở lại H**ng S* Tinh phát triển.
Đường Hân nghĩ thầm, không phải chỉ là dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng thôi sao, tốt xấu gì hiện tại cô cũng có một hộ vệ cấp 5 bên người, trong tay còn có một đống dược thảo. Nhớ năm đó một mình cô phải đi khắp nơi đào dược thảo, tự mình mày mò học y...
Cô vừa suy nghĩ vừa uống nước. Sau khi suy nghĩ đã thông suốt, cô gọi Nghiêm Hạo, muốn anh đi chặt cho cô một ít cành cây khô.
Lão Hắc bên cạnh vừa nghe, lập tức nói: "Tôi có, bó củi đằng kia kìa, tùy tiện lấy dùng đi."
Đường Hân khó có được chần chừ: "Không tốt lắm, ông còn phải bán củi lấy tiền mà."
Lão Hắc cười, không coi là chuyện gì to tát: "Bên ngoài còn nhiều mà, thứ này cũng không đáng bao nhiêu tiền, tùy tiện lấy đi."
Đường Hân suy nghĩ một chút, cũng không khách khí nữa, nói lời cảm ơn rồi lấy một chút. Cùng lắm thì sau khi làm xong dược phẩm thì tặng ông ấy một hộp.
Gài tốt bó củi, Đường Hân từ trong nhẫn lấy ra một ống nghiệm, bỏ vào bên trong mấy khối dược thạch. Dược có thể rắn, màu trắng sữa, thoạt nhìn giống như mấy viên đá vôi nhỏ màu trắng bình thường. Sau đó, cô châm lửa bó củi, đun nóng ống nghiệm.
Nghiêm Hạo nhìn một hồi, nhịn không được hỏi: "Cô định chế dược ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!