Chương 7: Rời đi

Ba người đến trước cửa kho hàng, quản gia tiến lên đưa lệnh bài cho thủ vệ, Nghiêm Hạo rơi ở đằng sau nhỏ giọng đặt câu hỏi: "Chủ tử, trong phòng lắp camera lỗ kim?"

"Đương nhiên không có." Đường Hân vẻ mặt chán ghét: "Tôi có rảnh đâu mà ở trong phòng của mình lắp mấy thứ đồ đó?"

Cho nên nói, là gạt người? Nghiêm Hạo nghĩ thầm, không biết nếu gia chủ mà biết ông ta cho không Bát tiểu thư ba món bảo bối sẽ có sắc mặt như thế nào.

"Tôi biết cha sẽ không nghi ngờ, chuyện vừa mới xảy ra tôi đã chạy đi tìm ông, ông đương nhiên sẽ cảm thấy tôi có lá bài tẩy." Đường Hân đắc ý nói.

Nghiêm Hạo hỏi: "Ngộ nhỡ gia chủ muốn xem video thì sao?"

"Trở về lấy thôi. Sau khi về phòng thì giả bộ tìm, sau đó nói cho ông biết video đã bị người lấy đi, chắc là bị Đường Ninh Nhất một mình ở lại trong phòng cầm đi."

Sự việc xảy ra bất thình lình, cô làm gì có thời giờ tìm camera để quay chụp lại? Lúc Đường Ninh Nhất la hét muốn giết cô, cô đã dùng máy ghi âm mang theo người ghi lại. Chẳng qua ghi âm không có hình ảnh dùng cũng rất tốt, đã hù dọa được người cha tiện nghi kia.

Nghe Đường Hân nói vậy, Nghiêm Hạo không khỏi thầm khen ngợi trong lòng.

"Trường đao tặng cho anh, chất lượng không tồi, chắc là chuẩn bị cho Thập đệ." Trường đao là cố ý đặc biệt chuẩn bị cho Đường Ninh Nhất, vì điểm này mà Đường Hân nhìn cây đao này cảm thấy vô cùng thuận mắt.

Nghiêm Hạo do dự một chút: "Vô công bất thụ lộc."

Đường Hân nhướn mày: "Anh bảo vệ tôi từ trong tay Đường Ninh Nhất, đây là công lao. Anh không nhận nó, tôi cũng không cần, lại không thể để Thập đệ chiếm được tiện nghi, vậy tôi chỉ có thể hủy đi trường đao này."

"Vậy... cung kính không bằng tuân mệnh." Lời là nói như vậy, nhưng Nghiêm Hạo lại tinh tế vuốt nhẹ lên thân trường đao, đường nét gương mặt khó có được trở nên nhu hòa.

Đường Hân thầm nghĩ, rõ ràng trên mặt viết rõ hai chữ "tôi thích", còn cố làm ra vẻ khiêm tốn.

Đường Hân vừa định nói tiếp, khóe mắt thấy quản gia đi tới, lại đem lời muốn nói nuốt trở về trong bụng.

"Được rồi." Quản gia mang theo hai người tiến vào nhà kho.

Trong đầu đã quyết định xong, cho nên cô cầm quyển "Dược thảo bách khoa toàn thư" lớn cỡ bàn tay, có phổ thông tự điển rất dày. Bên trong ghi lại rất nhiều tên dược thảo, dược hiệu, còn có tranh minh họa tương ứng.

Cầm sách trên tay, cô đi tới khu dược thảo, liên tiếp nói ra tên sáu loại dược thảo và công cụ cần thiết để chế dược, bảo nhân viên phụ trách đóng gói lại toàn bộ.

Người trung niên phụ trách quản lý dược thảo nhịn không được hỏi: "Hàng tồn cũng phải đóng gói hết lại sao ạ?"

"Ừ." Đường Hân trả lời dứt khoát. Sáu loại dược thảo này trộn lẫn vào nhau có thể chế ba loại thuốc: Chỉ Huyết Cao (thuốc cầm máu), Giải Độc Hoàn (chữa các chứng bốc hỏa, phát sốt) và cao tẩy sẹo. Trong đó Chỉ Huyết Cao là cơ bản nhất, thực dụng nhất và nguồn tiêu thụ rộng rãi nhất. Giải Độc Hoàn cũng nên chuẩn bị một chút, cao tẩy sẹo thì bán cho phụ nữ, chắc chắn sẽ bán rất chạy.

Người trung niên kinh ngạc ngẩn người, hắn còn nhớ rõ buổi sáng lúc Bát tiểu thư tới, dược thảo còn cho là hoa bình thường.

"..." Quản gia cũng trợn mắt ngẩn người, vội vàng hỏi: "Bát tiểu thư, cô đây là... muốn dùng điểm tín dụng đổi dược thảo?" Giọng nói ngập ngừng thể hiện rõ sự không dám tin vào tai mình của quản gia.

"Ừm, tôi muốn mở cửa hàng bán thuốc." Đường Hân thuận tiện giơ lên quyển sách chi chít chữ: "Đợi học xong quyển sách này, dược thảo liền có thể phát huy được công dụng."

Chỉ cần cô có thể học được tên mới của dược thảo nơi này rồi đối chiếu hai thế giới lại với nhau, chuyện về sau sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Thế nhưng quản gia không biết điều đó, khóe miệng ông ta co quắp: "Bát tiểu thư dự định sau khi học xong quyển sách này thì bắt đầu chế dược bán thuốc?"

"Đúng là như vậy." Đường Hân biểu thị khẳng định đối với suy đoán của quản gia.

"..." Quản gia cười thầm trong lòng, còn tưởng rằng Bát tiểu thư thông tuệ cơ trí, không nghĩ tới hóa ra là một kẻ ngốc. "Dược thảo bách khoa toàn thư" là tài liệu cơ bản, nếu như đọc quyển sách này có thể học được cách chế dược, dược sư trên thế giới cũng sẽ không ít như vậy rồi. Y học, không có mười mấy hai mươi năm học tập khổ luyện, căn bản không thể coi là mới vào nghề.

Người trung niên vừa định khuyên hai câu thì quản gia đã ngắt lời: "Nếu như Bát tiểu thư đã quyết định như vậy, chú còn không mau đi làm theo lời dặn của tiểu thư?" Bát tiểu thư tự mình quyết định đi vào ngõ cụt thì sau này chớ trách người khác. Chỉ cần đợi Thập thiếu gia lông cánh đầy đủ, đến lúc đó sẽ chậm rãi thu thập cô sau.

Ha ha, tiếng cười thầm tràn đầy ác ý.

Quản gia xem cô như đồ ngốc mà đối phó, Đường Hân cũng không phản bác, chỉ cười híp mắt nhìn người trung niên đang bận rộn thu thập đồ cô cần. Luôn có vài người như vậy, không biết điểm xuất phát của người khác cao bao nhiêu, thiên phú tốt bao nhiêu, nhưng bản thân hắn không làm được thì liền cho rằng khắp thiên hạ đều không có ai làm được?

Đường Hân lười đính chính, nếu không có quản gia tự cho mình là thông minh, đổi thành một người hảo tâm khác, sợ sẽ không chịu cho cô lấy dược thảo thì phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cô phải nói, thật ra tôi là đệ nhất dược sư, dược thảo ở trong tay tôi sẽ có hữu dụng rất lớn, anh mau cho tôi đi à? Quá không khiêm tốn rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!