Đường Hân đúng là đồ đại ngốc.
Đường Tịnh đứng nhìn Đường Hân theo người khác ra ngoài mua sắm thả ga, trong lòng không nhịn được mà nghĩ như vậy.
Hai người chỉ hơn kém nhau vài ngày, đều đã mười tám tuổi, hai năm nữa là phải rời khỏi Đường gia. Cô thì một lòng một dạ lấy lòng hạ nhân trong nhà, mong dò hỏi được chút tin tức, chuẩn bị cho tương lai. Còn Đường Hân thì suốt ngày chỉ nghĩ đến mua mua mua, chơi chơi chơi, chẳng làm lấy một việc đứng đắn nào.
Cô là gen cấp C, mỗi ngày đều bỏ rất nhiều thời gian luyện võ, cuối cùng cũng đạt được thực lực cấp hai. Đường Hân rõ ràng có thiên phú gen cấp B, vậy mà lại chẳng hề để tâm, đúng là lãng phí ân huệ ông trời ban cho.
Đường Tịnh thường xuyên nghĩ, nếu hai người có thể đổi thiên phú cho nhau thì tốt biết mấy?
Dựa vào đâu Đường Hân chỉ cần tùy tiện là có thể trở thành võ giả cấp hai? Dựa vào đâu Đường Hân dù là phế vật, chỉ dựa vào gen cấp B, dựa vào cái bụng, cũng có thể gả vào một nhà tử tế?
Còn cô thì sao? Dù có cố gắng đến đâu, bỏ ra bao nhiêu tâm sức, cũng chỉ là một nữ nhân gen cấp C chẳng ai thèm ngó tới.
Đường Tịnh nhớ tới một học thuyết lan truyền rất rộng trong Tinh Tế: "Con người khi sinh ra, vận mệnh đã được định sẵn."
Cô nghiến chặt răng, tự nhủ: "Tôi không tin vào số mệnh, càng không cúi đầu khuất phục!"
Thời gian trôi qua nhanh chóng, hai năm sau, cô sắp rời nhà.
Suy đi nghĩ lại, Đường Tịnh quyết định tìm Đường Hân nói chuyện.
Trong mắt cô, khả năng rất lớn là Đường Hân sẽ ở lại Đường gia. Nếu vậy, chi bằng cùng cô ra ngoài, cô nuôi Đường Hân cũng được.
Đường Hân cho cô tài nguyên của mình, cô cho Đường Hân quyền tự do hôn nhân và cuộc sống tự tại, đôi bên đều có lợi.
Thế nhưng, ngoài dự đoán của cô, Đường Hân lại từ chối đề nghị đó.
Vốn tưởng Đường Hân sẽ kiên định ở lại Đường gia, không ngờ không những rời nhà, còn cướp luôn hộ vệ mà Đường Ninh Nhất để mắt tới.
Đường Hân là bộc phát trong im lặng sao... Đường Tịnh không nhịn được mà nghĩ.
Chỉ là hơi ngu một chút, vậy mà lại trực diện đối đầu với Đường Ninh Nhất. Nếu hợp tác với cô, có cô chỉ điểm, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Đường Tịnh vốn muốn đứng ngoài xem trò hay, nhưng nghĩ lại, lòng mềm xuống.
Trước khi thành niên, mỗi người mỗi tháng đều có tiền tiêu vặt. Cô vì lấy lòng người khác, tiền luôn tiêu sạch, chẳng dư để mua gì cho mình. Đường Hân dù ngu một chút, nhưng mỗi lần mua sắm đều không quên chia cho cô một phần đồ.
Thế là, Đường Tịnh vừa khinh thường trong lòng, vừa chủ động tìm đến Đường Hân, nói cho cô ấy biết tình cảnh của mình nguy hiểm thế nào.
Đáng tiếc, Đường Hân cà lơ phất phơ, chẳng coi lời cô ra gì. Phải ngu đến mức nào mới đi gây thù khắp nơi, không biết ôm đùi cô?
Đường Tịnh tức ngực, cảm thấy mình chạy uổng một chuyến. Dù vậy, cô vẫn nói với Đường Hân, nếu sau này bị chèn ép đến mức không sống nổi, có thể đến tìm cô xin miếng cơm ăn.
Còn cái lời hứa hẹn mà Đường Hân nói, Đường Tịnh khinh thường trong lòng: Tỷ lo cho tốt bản thân, sống cho kiên cường đã là không tệ rồi.
Chọn hộ vệ, rời nhà, đến tinh cầu khác mở cửa hàng lập nghiệp, gặp người đàn ông mình thích, qua lại, bị mẹ chồng tương lai phản đối... mọi chuyện xảy ra rất nhanh.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Đường Tịnh phát hiện đã hai năm trôi qua.
Đường Hân chưa từng tìm tới cô.
Đến tinh cầu Đường Hân được phân tới, người Đường gia nói chưa từng thấy Bát tiểu thư.
Bặt vô âm tín.
Trong lòng Đường Tịnh nặng trĩu, sinh ra vài suy đoán không tốt.
Dù vậy, khi thuốc tinh lọc gen xuất hiện, rất có thể là do Đường gia chế tạo, Đường Tịnh vẫn không chút do dự quay về Đường gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!