Đường Hân lấy danh nghĩa gia chủ, mời ba vị hội trưởng lão tới phòng mình, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Vừa bước vào cửa, Tam trưởng lão đã thấy Đường Tĩnh Nam bị trói chặt, hôn mê nằm dưới đất, lập tức vừa kinh vừa giận. Ông ta vung tay ra hiệu cho thuộc hạ khống chế Đường Hân, còn bản thân thì lao thẳng về phía Nghiêm Hạo.
Nghiêm Hạo dễ dàng bắt lấy Tam trưởng lão, thuận tay đánh ngất, rồi dùng dây trói lại.
Còn Đường Hân thì rắc thuốc bột về phía đám người xông tới.
Kẻ lao lên càng nhanh, ngã càng sớm. Chẳng mấy chốc, dưới đất đã nằm la liệt một đám.
"Có ai cảm thấy, đây chỉ là một hiểu nhầm thôi không? Chúng ta hoàn toàn có thể dùng lời nói giải quyết vấn đề, đâu nhất thiết phải động võ?" Đường Hân nửa cười nửa đùa nhìn hai vị trưởng lão còn lại.
Đại trưởng lão khẽ ho một tiếng, mặt không đổi sắc, tìm một chiếc ghế, ngồi cách khá xa, ôn hòa nói: "Nghe nói gia chủ mời hội trưởng lão đến bàn chuyện?"
Nhị trưởng lão mặt lạnh như băng, giọng trầm thấp: "Đường Hân, đừng quên, cô họ Đường."
"Nếu không phải còn nhớ điều đó, tôi đã trực tiếp xóa sổ Đường gia rồi." Đường Hân trả lời không khách khí, chán ghét đá đá đám người dưới chân: "Họ trúng thuốc mê, chắc sẽ hôn mê khoảng một tiếng, không có ai chết."
Hôn mê?
Gần đây nghe từ này quá nhiều, ánh mắt Nhị trưởng lão trầm xuống, gần như theo phản xạ hỏi: "Chuyện ma quỷ ở vườn hoa có liên quan tới cô?"
"Tôi chỉ dạy cho Đường Ninh Nhất và quản gia một bài học nhỏ. Còn vườn hoa có thật sự có quỷ hay không, tôi không rõ lắm." Đường Hân cười híp mắt.
Nhị trưởng lão cả giận nói: "Cô không rõ thì ai rõ? Đừng hòng phủi sạch trách nhiệm!"
Đại trưởng lão rất muốn đánh ngất đồng đội heo của mình.
Trước khi đứng ở trên cao chất vấn người ta, làm ơn nhìn rõ tình hình được mắt được không! Người ta có thể dễ dàng bắt gia chủ và Tam trưởng lão, hai người bọn họ có xông lên cũng chỉ là tự dâng mạng.
Nếu đánh hội đồng, người ta rắc thêm ít thuốc, tất cả đều nằm thẳng cẳng.
Đường Hân nói có thể xóa sổ Đường gia, tuyệt đối không phải nói khoác.
Đại trưởng lão ho mạnh một tiếng, liếc Nhị trưởng lão một cái mang ý cảnh cáo, rồi chậm rãi nói: "Bát tiểu thư đã mời chúng tôi tới, hẳn là có điều muốn nói. Mọi chuyện đều có thể thương lượng, không cần nóng vội."
Nhị trưởng lão lập tức im lặng.
Đại trưởng lão quay lại vấn đề chính: "Bát tiểu thư nói, gia chủ mời hội trưởng lão đến bàn chuyện?" Người đều đã hôn mê, bàn kiểu gì?
"Đúng vậy." Đường Hân nghiêm túc nói: "Tôi nói về gia chủ đời tiếp theo."
Đại trưởng lão khựng lại: "Bát tiểu thư đừng đùa với tôi."
"Cạnh tranh vị trí gia chủ có hai cách để thắng. Thứ nhất, trực tiếp làm vốn ban đầu tăng lên ba mươi lần. Thứ hai, trong trường hợp không ai làm được điều thứ nhất, sẽ ghi nhận tài sản của mỗi người vào năm thứ năm, ai nhiều nhất thì thắng. Đúng chứ?" Đường Hân hỏi.
Một vạn biến thành mười vạn, so với một trăm vạn biến thành một ngàn vạn, rõ ràng cái sau dễ hơn. Vì vậy, cùng là tăng vốn lên gấp ba mươi lần, số vốn ban đầu càng lớn thì càng có lợi.
Tất nhiên, tăng ba mươi lần là chuyện cực khó. Không gian lận, không phải thiên tài, không gặp vận cứt chó, gần như không thể. Thông thường, đều dùng cách thứ hai phân thắng bại.
"Đúng là như vậy." Đại trưởng lão gật đầu.
"Tốt lắm." Đường Hân cười hài lòng: "Tôi đang chờ một vị khách. Trước khi cô ấy tới, chúng ta có thể trò chuyện thêm chút. Vừa rồi ông nói tôi muốn phủi sạch trách nhiệm? Ông nhầm rồi, tôi không cần phủi. Vì dù tôi có thừa nhận hay không, ông cũng không làm gì được tôi."
Nhị trưởng lão chấn kinh đến mức không nói nên lời. Đây là lần đầu bà ta gặp một kẻ ngông cuồng như vậy.
Những người khác gặp hội trưởng lão, ai mà chẳng cung kính lễ độ?
Đại trưởng lão trầm mặc một lúc, rồi hỏi: "Bát tiểu thư vì sao lại ra tay với Thập thiếu gia? Hai người là tỷ đệ ruột."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!