Chương 63: Phát giác

Tin Đường Ninh Nhất kiểm tra ra gen cấp B nhanh chóng truyền khắp Đường gia.

Những kẻ nhát gan mê tín thì cho rằng quản gia chết không nhắm mắt, hóa thành lệ quỷ quay về báo thù. Nếu không thì tại sao Thập thiếu gia đang yên đang lành có gen cấp A, chỉ ngất một lần trong vườn hoa lại tụt xuống cấp B?

Có người theo thuyết âm mưu, mạnh dạn nêu ý kiến phản đối: "Có khi bản thân hắn vốn là cấp B. Chỉ là trước kia có gia chủ che chở, nên mới giả làm cấp A trước mặt mọi người. Nếu không thì sao ai ai cũng coi hắn là người kế nhiệm gia chủ, tranh nhau nịnh bợ?"

Lời ra tiếng vào, đủ kiểu suy đoán.

Ngay cả ba người trong hội trưởng lão cũng không thống nhất được ý kiến.

Ba người tranh cãi gay gắt về việc xử lý chuyện giả mạo cấp bậc gen như thế nào.

Đường Tĩnh Nam một mực khẳng định, sau khi ngất trong vườn hoa thì cấp bậc gen của Đường Ninh Nhất mới suy giảm. Để tránh Đường gia rối loạn, gây hoang mang, ông ta mới tạm thời im lặng, âm thầm điều tra.

"Được rồi, để tôi nói vài lời." Đại trưởng lão lớn tuổi nhất khẽ ho một tiếng: "Nếu gen của Ninh Nhất đã biến thành cấp B, vậy số vật tư nó chọn trước đó đều trả lại kho, chọn lại từ đầu. Ngoài ra, chuyện này nhất định phải điều tra kỹ. Dù là hạ cấp bậc gen hay thực lực suy giảm, với Đường gia đều là chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Loại bệnh độc này nếu bỏ mặc không quản, khó đảm bảo sẽ không có người khác trúng chiêu.

Vườn hoa tạm thời phong tỏa, không ai được vào."

Sắc mặt Đường Tĩnh Nam dịu đi đôi chút. Đại trưởng lão coi như đã ngầm thừa nhận lão Thập bị ám toán, dẫn đến tụt cấp.

Nhị trưởng lão gật đầu đồng ý: "Quả thực nên như vậy."

"Còn về Ninh Nhất," đại trưởng lão do dự một chút rồi nói, "tạm thời để lại Đường gia quan sát, xem có tiếp tục xấu đi không, có cách nào chữa trị hay không."

"Là lệ quỷ đòi mạng chứ đâu phải bệnh mà chữa." Tam trưởng lão thở dài tiếc rẻ: "Ninh Nhất không có việc gì lại chạy vào vườn hoa làm gì, cũng không kiêng kỵ."

Sắc mặt Đường Tĩnh Nam trầm xuống: "Tôi lại cho rằng có kẻ gian giở trò, hãm hại lão Thập. Tôi muốn phái người điều tra, mong các vị trưởng lão đừng phản đối."

Hội trưởng lão đồng ý.

Bên kia, Đường Ninh Nhất trong phòng đứng ngồi không yên.

Người khác không biết vì sao hắn lại đi vườn hoa, nhưng bản thân hắn thì rõ hơn ai hết.

Sau khi nghe tin quản gia tự sát, hắn vô cùng khinh thường, liền chạy tới bên ao cười nhạo hành vi hèn nhát đó. Một mình đứng trước ao, nói một đống lời linh tinh.

Kết quả là chưa ra khỏi vườn hoa thì căn bệnh quái lạ của quản gia đã truyền sang hắn!

Trong lòng Đường Ninh Nhất thầm cho rằng mình bị tụt gen là do âm hồn của quản gia không tan, chờ cơ hội trả thù. Nhưng hắn không dám nói thật với cha.

Hay là... quay lại vườn hoa đốt ít tiền giấy cho quản gia, hóa giải oán khí?

Nghĩ là làm.

Đường Ninh Nhất ra khỏi phòng, định tìm người hỏi xem tiền giấy ở đâu. Ai ngờ vừa thấy hắn, đám hạ nhân đã né tránh từ xa.

"Kỳ lạ thật." Đường Ninh Nhất vừa đi vừa thấy không quen. Bình thường thì người nào người nấy đều chen nhau tới gần hắn, hôm nay thì rối rít cúi đầu, bước nhanh tránh đi, ánh mắt không dám nhìn thẳng.

"Không phải Thập thiếu gia sao? Xảy ra chuyện lớn như vậy mà vẫn có tâm trạng đi dạo, đúng là gan lớn."

"Còn không phải vì người ta số tốt, có cha làm gia chủ sao, sẵn sàng nói dối để dọn đường cho con."

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, không muốn sống à?"

"Sợ gì chứ? Hắn lừa gạt tất cả mọi người, chẳng lẽ còn không cho người ta nói?"

Tiếng xì xào rõ ràng lọt vào tai Đường Ninh Nhất, hắn tức đến muốn nổ phổi.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, muốn lôi kẻ nói mát ra dạy dỗ một trận. Nhưng trước sau trái phải đều có tiếng, chẳng lẽ hắn đánh hết tất cả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!