Đợi được một lúc thì quản gia đi ra dẫn hai người vào thư phòng.
Đường Hân hiếu kỳ quan sát Đường Tĩnh Nam, đây là lần đầu tiên cô gặp người cha tiện nghi này. Nhìn qua thì là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, rất trẻ, rất có uy nghiêm, hoàn toàn không giống cha của mười mấy đứa con. Ngẫm lại cũng thấy đúng, trên mặt nam cặn bã sẽ không khắc hai chữ "cặn bã". Dung mạo và tính cách tương phản, phụ nữ mới dễ dàng bị mắc lừa, không phải sao?
"Quản gia nói con muốn gặp ta?" Đường Tĩnh Nam nhìn thẳng vào hai mắt Đường Hân.
Đường Hân không tránh không né, bình tĩnh nhìn lại: "Thập đệ xông vào phòng của con muốn giết con, cha cảm thấy chuyện này phải xử trí như thế nào? Dựa theo gia quy Đường gia, nên trục xuất Thập đệ ra khỏi Đường gia, đồng thời hủy bỏ tư cách tham gia cạnh tranh vị trí gia chủ của Thập đệ."
Bầu không khí lặng ngắt như tờ.
Quản gia ngừng thở, giả bộ như bản thân không tồn tại.
Ngón trỏ của Đường Tĩnh Nam khẽ gõ trên mặt bàn: "Quản gia nói với ta, con đoạt hộ vệ lão Thập nhìn trúng?"
Đường Hân lắc đầu: "Con không đoạt hộ vệ của Thập đệ, con chỉ dựa theo quy củ của Đường gia, trước khi rời nhà chọn hộ vệ mình ưng ý. Nếu như cha cảm thấy cách làm của con không đúng, xin cha nói cho con biết, con vi phạm gia quy nào của Đường gia?"
Đường Tĩnh Nam nhíu mày, nếu như lão Bát tâm tình kích động cãi lại với ông, ông có thể đánh hai người mỗi người năm mươi gậy, rồi cho qua chuyện. Nhưng lão Bát bình tĩnh hỏi mình sai ở đâu, ông thật không tiện mở miệng. Dù sao chuyện điều động nội bộ như này, không nên làm quá lớn.
Đừng nghĩ ông ta đã ngồi lên vị trí gia chủ của Đường gia rồi thì vô sự, thực ra phía sau vẫn còn có một đám người đang nhìn chằm chằm, chờ để bắt lấy nhược điểm của ông ta. Ông ta phải xử lý một cách công chính, cho dù chỉ là công chính trên mặt ngoài.
Nghĩ vậy, ông ta liền đổi câu hỏi: "Lúc quản gia tiến vào phòng, tận mắt nhìn thấy con cầm dao găm đâm lão Thập, con giải thích thế nào?"
Đường Hân ngẩng đầu ưỡn ngực, lẽ thẳng khí hùng nói: "Con là tự vệ. Vì bảo đảm sự an toàn của mình, cần cam đoan Thập đệ mất đi năng lực công kích." Ví dụ như... trở thành một cỗ thi thể không thể động.
"Nói bậy nói bạ!" Đường Tĩnh Nam giận tím mặt, quát hỏi: "Có chứng cứ gì chứng minh lão Thập chủ động tập kích con?"
Trong lòng Đường Hân cười lạnh. Đường Ninh Nhất chủ động tìm cô, việc này còn chưa đủ rõ ràng à? Đây chính là sự khác biệt giữa người trong lòng và người không liên quan. Muốn cô chủ động chứng minh Đường Ninh Nhất tập kích cô mà không phải Đường Ninh Nhất lấy ra chứng cứ tẩy sách hiềm nghi cho bản thân hắn ta, may mắn là cô sớm đã có chuẩn bị.
"Trong phòng con có camera lỗ kim, cả quá trình đều đã được quay lại, nếu như cha muốn xem, con có thể trở về mang đến."
Đường Tĩnh Nam bị nghẹn, nhìn chằm chằm Đường Hân như đang nhìn một người ông ta không hề quen không biết vậy. Cô đã sớm đoán được ông ta sẽ hỏi như vậy, cho nên đã chuẩn bị sẵn sàng?
"Không cần." Đường Tĩnh Nam buồn bực. Lão Thập là đứa con ông ta yêu mến nhất, đồng thời cũng là thiên tài Đường gia khó có được. Mặc kệ là về công hay về tư, ông ta đều phải giữ được lão Thập.
Người có hy vọng kế thừa chức gia chủ Đường gia nhất, người còn chưa đầy hai mươi tuổi đã có tư cách tham gia thi đấu tranh vị trí gia chủ, nhưng lại lập tức sắp bị đuổi ra khỏi nhà, cho tới bây giờ chưa từng có qua đệ tử nào gây ra chuyện nực cười như này.
Ông ta muốn đẩy toàn bộ việc làm kích động của lão Thập lên người lão Bát, nhưng thất bại. Ông ta muốn tẩy trắng lão Thập, vẫn thất bại. Xem ra chỉ có thể đánh bài thân tình.
"Lão Thập chỉ là trẻ tuổi nóng tính, con làm tỷ tỷ, nên khoan dung nó, lẽ nào nhẫn tâm nhìn lão Thập bị đuổi ra khỏi nhà?" Đường Tĩnh Nam nói lời thấm thía.
Đường Hân không bị lung lay: "Làm sai chuyện, vi phạm vào gia quy thì nên tiếp nhận trừng phạt, cho dù là ai cũng đều giống nhau."
Dừng một chút, cô đưa ra đề nghị: "Nếu không như vậy đi, phụ thân là gia chủ, vì Thập đệ sửa lại quy củ Đường gia là được. Như vậy, Thập đệ có thể thuận thế ở lại Đường gia."
Quản gia ở một bên lau mồ hôi. Ông ta cảm thấy Bát tiểu thư không cung kính đối với mình, trong lòng cũng có vài câu oán hận. Nhưng bây giờ nhìn một chút, Bát tiểu thư ngay cả mặt mũi của gia chủ cũng không cho! Như vậy xem ra, Bát tiểu thư đối với ông ta còn khách khí chán.
Gia quy Đường gia là do tổ tông truyền xuống, há lại vì ông ta nói đổi liền đổi?
Đường Tĩnh Nam nheo mắt: "Tất cả mọi người đều biết, lão Thập là người được lựa chọn thích hợp nhất cho vị trí gia chủ tương lai, con thật sự muốn khăng khăng cố chấp làm theo ý mình?"
Đường Hân thở dài: "Hết thảy đều dựa vào quyết định của cha, coi như bây giờ cha quyết định để cho Thập đệ tiếp nhận chức vị gia chủ thì con cũng không dám có gì dị nghị. Thân là một thành viên Đường gia, con nhiều nhất chỉ có thể yên lặng vì Đường gia cầu nguyện." Dù sao lấy chỉ số IQ của Đường Ninh Nhất, để hắn ta làm gia chủ, tương lai Đường gia đáng để lo lắng.
Nghe lời này, lửa giận của Đường Tĩnh Nam xoèn xoẹt tăng lên. Đường Hân thoạt nhìn dịu ngoan, nhưng trong lời nói lại mang theo sự châm biếm.
Đường Ninh Nhất là đứa con trai ông ta thích nhất, tuy ông ta thường nói Đường Ninh Nhất không có chí tiến thủ, cái này không tốt cái kia không tốt, nhưng trong lòng kỳ thực vẫn vì con trai mà kiêu ngạo. Bây giờ con trai ở trong miệng Đường Hân bị hạ thấp giống như một tên phế vật vô dụng! Ai cũng không thể khinh thường con trai ông ta, cho dù người hạ thấp Đường Ninh Nhất có là con gái ông ta cũng không được!
Đường Tĩnh Nam vừa định nổi giận, lời đến miệng lại cố nuốt xuống, ông ta còn muốn khiến cho lão Bát rút lại lời tố cáo đó.
Ngộ nhỡ chuyện này làm lớn, sẽ bị nhiều người chế giễu. Ngoại trừ con trai con gái của ông ta, lần tham gia này còn có không ít con cháu đệ tử Đường gia tham gia cạnh tranh. Nếu như có thể loại bỏ đối thủ mạnh như Đường Ninh Nhất ra khỏi trận chiến sớm thì sẽ có rất nhiều người tự động liên hợp lại, buộc ông ta đưa ra quyết định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!