Sau khi Đường Tịnh nhìn thấy Nghiêm Hạo người thật thì ngẩn ngơ rời đi.
Đường Hân cười nói: "Sức quyến rũ không nhỏ nha, lại một người nữa bị anh làm cho say mê."
Mặt Nghiêm Hạo căng cứng: "Bát tiểu thư nói đùa." Anh ta hoàn toàn không cảm thấy đây là lời khen ngợi đáng tự hào.
Đường Hân nhướn mày: "Thập đệ không ở đây thì anh không gọi tôi là 'chủ nhân' nữa?"
Nghiêm Hạo mím chặt môi, gọi chủ nhân gì gì đó, anh ta không nói ra được. Suy nghĩ một chút, từ trong miệng anh phun ra hai chữ: "Chủ tử."
"... Tùy anh vậy." Đường Hân đứng lên, không nghĩ tới đã trò chuyện với Đường Tịnh lâu như vậy. Lại nói tiếp, lúc đầu gặp gỡ Đường Tịnh, muội ấy đùa giỡn chút tâm cơ, cô ở trong lòng trực tiếp dán cho Đường Tịnh cái nhãn "cô nàng tâm cơ". Không nghĩ tới, thật ra con người muội ấy cũng không tệ lắm.
"Nên tìm quản gia đến kho hàng rồi, còn một đống lớn đồ vật đang chờ được chọn đó." Đường Hân mới vừa muốn ra ngoài, một cây đao chợt chém về phía cô. Đường Hân quay đầu vội tránh, tóc bị cắt đứt mất mấy sợi.
"Đường Ninh Nhất, cậu nổi điên cái gì?" Đường Hân giận dữ. Vừa rồi nếu như không phải cô né tránh nhanh, kết quả ra sao khó mà nói trước.
"Muốn mạng của cô." Đường Ninh Nhất đỏ mắt, một đao chém tới.
Hắn ta nhờ quản gia chuyển lời cho cha, hy vọng cha sẽ vì hắn ta làm chủ. Ai ngờ quản gia lại chạy đến lắc đầu nói cho hắn ta biết, về sau Nghiêm Hạo là hộ vệ của Đường Hân, kết quả việc này đã định, gia chủ cũng đã cho phép.
Kết quả đã định? Đường Ninh Nhất lập tức trở về phòng lấy đao.
Chỉ cần Đường Hân chết, khế ước sẽ mất hiệu lực, Nghiêm Hạo sẽ tự động chuyển về khế ước ban đầu với Đường gia. Diệt trừ đi Đường Hân không biết thức thời này, những người khác sẽ không dám chọc vào hắn ta. Đợi hai năm sau hắn ta trưởng thành, Nghiêm Hạo chính là của hắn ta rồi.
Tính toán thật khéo, nhưng đáng tiếc Đường Hân lại tránh được một kích trí mạng đó.
Đường Ninh Nhất hừ lạnh một tiếng, tránh được thì thế nào? Trước mặt võ giả cấp 4, cấp 2 còn không phải mặc hắn ta gây khó dễ?
Không nghĩ tới, Đường Hân không hề có suy nghĩ muốn đánh nhau với hắn, trực tiếp hô to một tiếng: "Nghiêm Hạo, bắt cậu ta lại."
"Đê tiện." Đường Ninh Nhất hung ác trừng mắt nhìn Đường Hân.
Biết rõ Nghiêm Hạo không muốn ra tay với hắn ta, cô ta liền ra lệnh làm khó dễ Nghiêm Hạo, căn bản không xứng với cái chức chủ nhân! Nếu như Nghiêm Hạo làm hộ vệ của hắn ta, hắn ta sẽ không nỡ làm khó dễ Nghiêm Hạo.
Đường Hân không để ý tới, coi như không nghe thấy. Cấp 2 đánh với cấp 4, cô cũng không phải đồ ngốc, cũng không muốn tìm ngược. Nhìn cấp 5 ngược cấp 4, đây mới là tác phong của cô.
Sự thật chứng minh, Đường Ninh Nhất suy nghĩ quá nhiều...
Nghiêm Hạo ra tay quyết đoán dứt khoát, một chút cũng không giống bị làm khó. Anh đập một phát lên cổ tay của Đường Ninh Nhất, Đường Ninh Nhất bị đau, đao liền tuột khỏi tay. Nghiêm Hạo trực tiếp đè hai tay Đường Ninh Nhất ra sau người, khiến cho hắn ta không thể động đậy.
Đường Ninh Nhất bị chế trụ, chẳng những không giãy dụa, ngược lại buồn bã nói: "Tôi biết anh là bị ép buộc, anh không có biện pháp không nghe theo mệnh lệnh của cô ta, tôi hiểu mà."
Lông mao Nghiêm Hạo dựng đứng. Anh đối với Thập thiếu gia vẫn luôn theo đuổi mình không có ấn tượng tốt, ngược lại có loại cảm giác như bị b**n th** để mắt tới, cảm giác rợn cả tóc gáy. Lực xiết trên tay không khỏi càng chặt hơn.
"Đường Ninh Nhất, cậu thật có bản lĩnh. Dám cầm đao xông thẳng vào phòng tôi, vừa vào tới cửa còn muốn chém người." Thấy Nghiêm Hạo nắm chặt lấy Đường Ninh Nhất, Đường Hân mới từ từ đi tới, lạnh lùng nói.
"Không chết coi như cô may mắn." Đường Ninh Nhất hồn nhiên không sợ nói, hung ác trừng cô: "Đừng để cho tôi bắt được cơ hội, tôi nhất định sẽ khiến cô muốn sống không được, muốn chết không xong."
Đường Hân bỗng nhiên nở nụ cười: "Cậu vừa mới tập kích tôi, hiện tại lại rơi vào trong tay tôi, xử trí cậu như thế nào là do tôi quyết định. Dưới tình huống này, cậu rốt cuộc lấy đâu ra tự tin mà tiếp tục dọa dẫm tôi?"
"Lẽ nào cô dám làm gì tôi?" Đường Ninh Nhất giễu cợt: "Thừa dịp chuyện bây giờ vẫn chưa nháo lớn, ngoan ngoãn thả tôi ra. Người nào không biết tôi chính là gia chủ Đường gia tương lai."
"Tôi ngược lại muốn nhìn xem, một kẻ đã chết thì làm gia chủ Đường gia tương lai như thế nào." Đường Hân đi tới ngăn tủ bên cạnh, từ bên trong lấy ra một con dao găm.
Lưỡi dao màu trắng bạc phản xạ ra một tia sáng chói mắt, trong lòng Đường Ninh Nhất theo đó cũng trở nên hốt hoảng. Nhưng ngoài miệng vẫn cậy mạnh: "Nơi này là Đường gia, tôi không tin cô dám làm tôi bị thương."
"Không phải làm cậu bị thương." Đường Hân sửa đúng: "Mà là giết cậu. Khi bị tập kích sẽ theo bản năng đánh trả, trong lúc vô tình đã khiến cậu mất mạng, ai cũng không làm gì được tôi."
Vừa dứt lời, cô cầm dao găm, gọn gàng dứt khoát đâm về phía trái tim Đường Ninh Nhất. Nói nhiều với người chết, cô luôn không phạm vào sai lầm như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!