Chương 49: Phản kích

Đến ngày thứ ba mở cửa, cửa hàng Đường Môn vẫn tấp nập khách ra vào.

Triệu Dân là người từng trải, lại từng có kinh nghiệm mở cửa hàng ở H**ng S* Tinh, nên lần khai trương cửa hàng thứ hai này, hắn bình tĩnh hơn hẳn. Hắn ủy thác toàn bộ công việc cửa hàng cho đám người dưới, tự mình chạy vào phòng nhỏ yên tĩnh để tính toán.

Không nhắc tới những thứ khác, chỉ riêng bán bốn trăm điểm tín dụng một hộp Chỉ Huyết Cao, cũng đủ mang về khoản lợi nhuận khổng lồ.

Tính toán một hồi, đôi mắt Triệu Dân cười híp thành một đường.

Một khoản tín dụng lớn vừa vào tài khoản, đem lại cho hắn cảm giác thỏa mãn cực kỳ.

Điều khiến hắn càng hưng phấn hơn là, đây mới chỉ là khởi đầu, phía sau còn nhiều phú quý lớn đang chờ đón hắn.

Triệu Dân đang đắm chìm trong những tưởng tượng đẹp về tương lai thì cửa hàng bỗng náo động.

Hắn liếc ra ngoài, ngay lập tức nhận ra người đến là quản lý mới của Mã gia, còn có vài người hắn không quen mặt.

Nhân viên thấy khách đến không phải dạng dễ, liền chủ động tiến lên hỏi: "Các vị là...?"

"Gia chủ Mã gia, Mã Đào. Gọi ông chủ nhà ngươi ra đây." Mã Đào trầm giọng nói.

Nhân viên định chạy đi gọi thì đã thấy Triệu Dân xuất hiện bên cạnh mình, vẫy tay: "Lo việc của mình đi, tôi tự xử lý."

Mã Đào hơi nheo mắt, đánh giá kỹ: "Cậu là ông chủ của Đường Môn?"

Ông ta nghe nói là một thanh niên trẻ, nhưng không ngờ lại trẻ như vậy.

Triệu Dân mỉm cười hiền hòa: "Đúng, tôi là Triệu Dân. Hôm nay Mã gia chủ đến có việc gì không?"

Mã Thụy An thấy Triệu Dân cứ tỏ ra như người không có chuyện gì, lập tức nổi giận, bước một bước tới, căm hận nói: "Đừng có giả vờ không biết! Hai ngày trước anh dám đến Mã gia gây rối, thì phải chuẩn bị tinh thần bị trả thù!"

Triệu Dân ngạc nhiên: "Trả thù? Mã gia định trả thù tôi à?"

Mã Đào hung hăng liếc Mã Thụy An một cái, không biết nói chuyện thì cứ giả câm ngậm miệng lại, đừng có lao lên tỏ ra mình giỏi.

Mã Thụy An lập tức rụt cổ lại, không dám nói thêm gì.

Mã Đào hít sâu một hơi, giọng điệu hòa hoãn lại: "Đây là Mã Thụy An, tiểu bối trong nhà tôi. Hai ngày trước, ông chủ Triệu đến Mã gia so tài, thắng một trận nhỏ. Thụy An tuổi nhỏ không hiểu chuyện, xử sự không thỏa đáng, mong ông chủ Triệu bỏ qua."

Không để Triệu Dân kịp mở miệng nói, Mã Đào tiếp tục nói: "Có điều, mọi người đều mở cửa làm ăn, ông chủ Triệu hẳn là hiểu, so tài thua thì sẽ ảnh hưởng tới uy tín của cửa hàng. Dù thế nào đi nữa, lần này Mã gia cũng phải lấy lại thể diện."

Triệu Dân nhướng mày, hóa ra Mã gia không hoàn toàn vô dụng, vẫn có người có thể dùng.

Mấy lời nói ấy nghe rất hợp tình hợp lý, đặt Mã gia vào vị trí người bị hại, chiếm lấy thế thượng phong về đạo đức, ép hắn phải đồng ý đấu thêm một trận.

Khác hẳn với cái tên đồng đội heo bên cạnh.

Rõ ràng là hắn chủ động tới cửa khiêu khích, vậy mà qua miệng Mã Thụy An, lại khiến người ta có cảm giác chẳng qua chỉ là hai đứa trẻ đang đùa giỡn.

Hai đứa trẻ nghịch ngợm ầm ĩ khác hoàn toàn với việc đơn phương tới cửa khiêu khích, bình thường người ta sẽ xử theo kiểu "hai bên đều ăn đòn như nhau".

Rõ ràng vốn đang chiếm lý, vậy mà cách cư xử lại khiến người ta cảm thấy đôi bên đều có lỗi. Đây chính là bản lĩnh của một đồng đội heo!

"Ông chủ Triệu không muốn so tài ư?" Mã Đào cười hỏi.

Ông ta đã sớm nghĩ sẵn cách ứng đối. Nếu đối phương gật đầu thừa nhận, ông ta có thể hỏi ngược lại khiến đối phương cứng họng không nói được lời nào.

Chỉ cho phép hắn chủ động tới cửa tìm người khác so đấu, mà lại không đồng ý để người khác đến tìm hắn tỉ thí, chỉ riêng điểm này thôi đã chẳng thể phản bác nổi rồi.

Trong lòng Triệu Dân cũng rõ, khẽ lắc đầu cười nhẹ: "Tôi đã nói, hoan nghênh bất cứ lúc nào tới cửa giao lưu, đương nhiên sẽ không từ chối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!