Đầu ngón tay trỏ của Đường Hân khẽ gõ lên mặt bàn, làm ra vẻ đang suy tư.
Từ tận đáy lòng, cô không muốn có ai vượt qua Nghiêm Hạo, thậm chí không muốn có người nào có thể ngang hàng cấp bậc với anh.
Trên thế giới này, chỉ cần có một Nghiêm Hạo cấp SS là đủ rồi.
Vấn đề là, cô phải làm sao để khéo léo mà vẫn tàn nhẫn từ chối Vân Thiên?
"Sao thế?" Vân Thiên nghi hoặc.
Lúc chữa bệnh cho anh ta, Đường Hân luôn tỏ ra đầy tự tin. Tại sao bây giờ lại do dự?
Đường Hân ngập ngừng một chút, giả bộ ấp a ấp úng: "Tôi đã tận mắt thấy một vài người uống thuốc. Những trường hợp khác thì không sao, nhưng từng có một người gen cấp S, sau khi uống thuốc tinh lọc gen đã chết ngay trước mặt tôi."
Vân Thiên lập tức dựng hết lông tơ, mí mắt giật liên hồi, cố nặn ra nụ cười: "Đường tiểu thư đừng đùa tôi."
Đường Hân bĩu môi, không vui, sao lại là đùa được chứ? Rõ ràng đang nói chuyện rất nghiêm túc.
"Lừa anh làm gì? Nếu không phải sợ anh uống xong ngã lăn ra đất, người khác lại nghĩ là tôi cố tình hại anh, thì thật ra tôi còn muốn anh thử một lần xem sao."
Cô thở dài cảm khái: "Từ sau khi tin tức người cấp S kia ngã gục ngay trước mặt tôi bị truyền ra, những người cấp S khác đều không dám uống thuốc tinh lọc gen nữa. Ai nấy đều nói giữ nguyên hiện trạng cũng tốt, không cần tiến thêm. Cho nên đến giờ, những cấp gen khác có vài người đã uống thử, xác định không có vấn đề gì. Còn riêng cấp S, tôi không thể bảo đảm.
Hiện tại mới chỉ có một mẫu thí nghiệm, tôi không rõ là do vấn đề thể chất cá nhân, hay là do vấn đề của cả nhóm cấp S. Nếu anh tình nguyện làm thí nghiệm, để tôi có dữ liệu tham khảo, tôi sẽ tặng miễn phí cho anh một lọ nếm thử."
Vân Thiên cười khổ. Khó khăn lắm hắn mới nhìn thấy hy vọng được hồi phục, trở thành một người khỏe mạnh, tất nhiên vô cùng tiếc mạng.
Hắn vất vả trăm phương ngàn kế để sống sót, đâu phải để uống thuốc làm chuột bạch!
Đường Hân bên cạnh thì lại vô cùng hứng thú, tiếp tục xúi giục: "Thử đi mà, miễn phí đấy, không lấy tiền của anh đâu. Lỡ đâu anh thành công sống sót, còn đột phá cấp S thì sao?"
Tô bá bên cạnh đen mặt, cực kỳ muốn vặn lại. Lỡ đâu chết thì sao? Cô có chịu trách nhiệm không?
Vân Thiên tiếc nuối nói: "Xem ra, tôi không thể uống được rồi."
"Đừng mà, hay là anh lấy hết can đảm thử xem? Nếu thành công, anh sẽ là người đầu tiên trong Tinh Tế đạt tới trên cấp S đó! Tôi chưa từng nghe nói có ai đạt đến trình độ đó đâu." Tuy trên cấp S duy nhất hiện tại đang đứng ngay sau lưng cô, nhưng Đường Hân nói dối hết sức tự nhiên, đôi mắt sáng long lanh, đầy mong đợi nhìn chằm chằm Vân Thiên.
Vân Thiên coi như không thấy, lập tức đứng bật dậy, bình tĩnh cáo từ: "Tôi ra ngoài khá lâu rồi, cũng hơi mệt, nên về phòng nghỉ ngơi trước. Hôm khác lại đến thăm Đường tiểu thư."
Chủ tớ hai người nhanh chóng rời đi, bộ dạng trông chả khác nào đang chạy trối chết.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Đường Hân đắc ý nhìn sang Nghiêm Hạo: "Tôi lợi hại không? Dễ dàng dọa Vân Thiên bỏ chạy. Tin chắc sau này anh ta sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện uống thuốc tinh lọc gen nữa."
Bộ dạng như đang chờ được khen ngợi, chờ được xoa đầu.
Nghiêm Hạo nhàn nhạt liếc chủ tử, giữ vẻ trầm ổn: "Cũng được."
"Cái gì mà cũng được." Đường Hân tức giận: "Anh biết để khiến anh ta từ bỏ ý định khó thế nào không? Không thể nói là không có nguyên liệu, lỡ đâu tôi nói một loại hiếm có khó tìm nào đó, mà anh ta thật sự tìm về được thì thảm. Không thể thoái thác, cũng không thể thẳng thừng nói tôi không muốn cho anh ta uống, chỉ có thể nghĩ cách khiến anh ta tự biết khó mà lui.
May mà tôi thông minh, biết anh ta sợ chết, tôi chỉ cần phóng đại nguy cơ, anh ta tuyệt đối không dám liều."
Người từng bị bệnh tật hành hạ lâu năm, càng biết trân trọng sức khỏe khó có được.
Vân Thiên khó khăn lắm mới giành được cơ hội sống tiếp, làm sao cam lòng chết một cách lãng xẹt.
Trong mắt Nghiêm Hạo ánh lên ý cười, trong lòng ngọt ngào.
Chủ tử ngoài mặt giả vờ không quan tâm đến anh, rốt cuộc cũng để lộ sơ hở rồi. Chỉ muốn anh là người cấp SS duy nhất, không muốn có ai ngang hàng.
"Thật sự có người gen cấp S uống xong bạo thể mà chết ư?" Nghiêm Hạo hiếu kỳ, anh rất nghi ngờ chủ tử chỉ thuận miệng bịa ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!