Mã Thụy An vẫn đang hưởng thụ những lời tâng bốc lấy lòng từ mọi người.
Rõ ràng hắn ta sớm nên bắt đầu học tập công việc trong cửa hàng, nhưng lại không nỡ rời đi. Cảm giác được vây quanh tung hô thật sự quá dễ chịu, hắn ta vô thức muốn nán lại thêm một chút.
Quả nhiên, có người tiếp tục thay đổi cách nói để khen hắn ta: "Có Thụy An thiếu gia ở đây, ai dám đến cửa hàng thuốc gây chuyện? Làm ăn của Mã gia nhất định thuận buồm xuôi gió, tiền vào như nước."
Lời vừa dứt, một giọng lười nhác vang lên: "Chặn đường mau tránh ra, tôi muốn đập tiệm."
Nụ cười trên mặt Mã Thụy An lập tức cứng đờ.
Vừa mới được khen xong, không ngờ ngay giây sau liền bị người ta tát thẳng mặt.
Kẻ vừa mở miệng khen cũng vội rụt người lại, không dám nói thêm nửa câu, thầm mắng mình xui xẻo. Gã vốn tưởng có danh tiếng Mã gia ở đây, bất kể ai làm chủ, chắc chắn sẽ chẳng có kẻ nào dám đến gây rắc rối.
Do đó, gã mới yên tâm lớn gan nói ra lời này.
Nào ngờ, thật sự có kẻ ngu dám đến kiếm chuyện!
Gã hối hận xanh ruột, khen gì không khen, lại đi khen không ai dám tới cửa gây chuyện.
Gã nhịn không được nghĩ thêm, lúc Thụy Minh thiếu gia còn quản lý cửa hàng, quả thật chưa từng có ai dám tới cửa gây chuyện.
Giờ thì khỏi nói lấy lòng Mã Thụy An, chỉ sợ gã đã bị liệt thẳng vào danh sách đen rồi.
Mã Thụy An không tiện nói gì với khách trong cửa hàng, thế là đen mặt, quát hỏi: "Là ai muốn đập tiệm? Ra đây."
Có người thong dong bước vào, vẻ mặt ung dung không sợ hãi.
Chính là Triệu Dân.
Hắn đảo mắt đánh giá Mã Thụy An từ trên xuống dưới, nhướn mày: "Mã gia đổi người quản lý rồi à? Trước kia tôi đến, rõ ràng là một thanh niên tuấn tú tiếp đãi."
Không đợi trả lời, Triệu Dân tự mình nói tiếp: "Dù ai quản lý cũng vậy thôi. Tôi đến để khiêu chiến, gọi người ra, so đấu một trận đi."
"Anh nói đấu là đấu à? Anh nghĩ mình là ai?" Mã Thụy An tức đến bật cười.
Triệu Dân xách theo một chiếc túi da, đang định mở ra, nghe vậy liền dừng tay, ngẩng đầu kinh ngạc: "Chẳng lẽ không dám tiếp nhận khiêu chiến?"
Lâu rồi không đến, không ngờ Mã gia đến kẻ tới khiêu chiến cũng không dám ứng phó?
Hắn còn nhớ rõ, có lần mình mua thuốc ở cửa hàng Mã gia, trùng hợp gặp kẻ tới xin thi đấu. Khi đó người quản lý cười sảng khoái nói, "Mã gia chưa bao giờ từ chối bất cứ trận so tài nào".
Mặc kệ có phải đang khoác lác hay không, thì người ta nghe vào tai, cũng thấy vô cùng tự tin, khí thế ngút trời.
Triệu Dân ngừng một chút, lộ vẻ suy tư: "Nếu cậu từ chối khiêu chiến, vậy càng bớt việc. Lấy danh 'Mã gia không dám nhận khiêu chiến' làm chiêu bài quảng cáo, chắc chắn rất hút lượt xem."
Có điều, mấy năm nay hắn không tới Mộc Tinh, chẳng lẽ Mã gia đã sa sút rồi sao? Một kẻ lạ mặt tùy tiện đến cửa, vậy mà lại không dám ứng chiến.
Triệu Dân nhíu mày, nếu vậy kế hoạch của hắn cũng phải thay đổi đôi chút rồi.
"Không dám? Ai nói tôi không dám? Sao tôi có thể không dám?" Mã Thụy An giận càng thêm giận.
Hôm nay là ngày đầu tiên hắn ta nhậm chức, còn chưa kịp lập uy, đã đụng ngay một kẻ chướng mắt.
Thậm chí Mã Thụy An bắt đầu hoài nghi, có phải kẻ này do Mã Thụy Minh cố tình sai tới, nhằm làm bẽ mặt hắn ta hay không.
"..." Triệu Dân đã có thể xác nhận, bất kể Mã gia có suy bại hay không, kẻ trước mặt trông như quản lý này thật sự vừa ngu ngốc vừa ngây thơ.
Lời nói cũng cực kỳ ấu trĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!