Thời gian trôi nhanh, Vân Thiên nhận ra cơ thể mình mỗi ngày một khỏe hơn, đau đớn phải chịu rõ ràng đã giảm bớt. Hắn không khỏi cảm thán: "Đường tiểu thư quả thật là thần y! Tôi chưa bao giờ thấy thoải mái như vậy."
Tô bá ở bên nghe thấy, theo bản năng cảm thấy phân tích của Đường Hân rất đúng, bệnh của chủ tử phải dưỡng từ từ, không thể nóng vội.
Vì thế, ông ta ngầm cho phép Đường Hân tiếp tục ở Vân gia làm việc part
-time.
Người tới cửa xin thuốc chữa bệnh ngày một đông. Về sau, hễ người gác cổng thấy ai ăn mặc xa hoa mà không quen mặt, thì lười hỏi, trực tiếp nói: "Tìm Đường dược sư phải không? Tôi dẫn ngài tới đại sảnh."
Đường Hân kiếm được đầy túi, cười không khép được miệng.
Lúc đi dạo cửa hàng thuốc, cô đã nghĩ, chắc chắn các nhà khác đều cất giấu bảo vật, chỉ là không muốn khoe ra.
Quả nhiên không ngoài dự liệu.
Đừng nhìn Vân gia thâm tàng bất lộ, người đông thế lực lớn, mỗi nhà lấy ra một hai món, cộng lại cũng chẳng kém Vân gia bao nhiêu.
Trong đó còn có mấy món, dù có tiền cũng khó mà mua được!
Đường Hân nhịn không được, khóe miệng cong lên, nở nụ cười ngốc nghếch.
Sau khi nhận ra, cô vội cúi đầu điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt.
Nghiêm Hạo khẽ liếc mắt qua, có hơi không vui.
Sao lại cứ nhìn chằm chằm đám dược liệu mà ngẩn ngơ cười ngốc thế chứ? Không biết liếc nhìn anh thêm vài cái à, dược liệu có đẹp bằng anh đâu?
Anh còn đang tức giận, chủ tử lại không biết tới nói vài câu dễ nghe.
Đúng là ngốc chết đi được.
Nghiêm Hạo trong lòng đang phỉ nhổ chủ tử, bỗng con ngươi khẽ động, nhìn về một hướng.
Người mặc áo gấm diêm dúa lòe loẹt, cười như hồ ly kia, chẳng phải là Triệu Dân sao!
Còi báo động trong lòng Nghiêm Hạo lập tức vang lên cảnh giác. Tên này âm hiểm xảo trá, không thể không đề phòng.
Anh còn chưa kịp phản ứng, Triệu Dân nhìn thấy người mình muốn tìm, lập tức tươi cười bước tới: "Thì ra thần y trông như thế này. Không ngờ y thuật cao siêu, mà người cũng rất xinh đẹp."
Ở Vân gia vốn rất an toàn, khó trách thần y dám lộ mặt, công khai xuất hiện trước mắt mọi người.
Tên nịnh hót! Nghiêm Hạo không phục, càng thêm ghét Triệu Dân.
"Có chuyện gì?" Đường Hân ngẩng đầu, vẻ mặt vân đạm phong khinh. Tựa như dược liệu chẳng đáng nhắc tới, hoàn toàn không xứng khiến cô động dung.
Triệu Dân thản nhiên ngồi xuống đối diện, trịnh trọng nói: "Tôi muốn hợp tác sâu hơn với thần y, đem thuốc của thần y bán khắp toàn bộ tinh tế."
"Anh định làm thế nào?" Đường Hân nghi hoặc.
Ý tưởng thì hay, nhưng vấn đề là sản lượng chế dược của Triệu Dân quá thấp, ngay cả thị trường H**ng S* Tinh còn lo liệu không xong, lấy đâu ra dư lượng để mở rộng ra ngoài? Không sợ chết nghẹn sao?
Triệu Dân trong lòng đã có dự tính, phân tích nói: "Ban đầu bán giá thấp khuyến mãi là để chèn ép Tề gia, giờ Tề gia đã không còn, hoàn toàn có thể tăng giá, nâng tỷ suất lợi nhuận. Như vậy, số người mua sẽ giảm bớt. Nhưng không sao, chúng ta sẽ định vị thuốc thành hàng cao cấp.
Lúc đầu là đề phòng các gia tộc khác đào góc tường, sợ lộ ra phương thuốc nên không tiện tuyển người. Giờ đã có Vân gia chống lưng, những người khác căn cơ hay gia nghiệp đều ở H**ng S* Tinh, sẽ không dám tùy tiện tới gây sự.
Thêm nữa, dược sư muốn rời cửa hàng thuốc Triệu gia thì dễ, muốn rời H**ng S* Tinh lại khó. Người bình thường không dám phản bội.
Hơn nữa, H**ng S* Tinh giao thông bất tiện, bề ngoài chỉ có phi thuyền của Tập đoàn A Ly nửa năm bay một chuyến. Thực ra, Tập đoàn A Ly nối tuyến giữa hai tinh cầu vốn lỗ vốn, tiền lời từ giao dịch không đủ trả tiền dầu cho phi thuyền. Chẳng qua Tập đoàn A Ly thế lực hùng hậu, để đảm bảo mỗi hành tinh đều thông thương thuận lợi, mới đặt chi nhánh ở H**ng S* Tinh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!