Tô bá gần đây tâm trạng vô cùng phức tạp.
Theo lý mà nói, từ khi Đường tiểu thư đến Vân gia, mới chỉ hơn mười ngày, sắc mặt của chủ tử dần dần hồng nhuận, cả người nhìn có tinh thần hơn, ho khan cũng giảm bớt, lẽ ra ông ta phải vui mừng mới đúng.
Nhưng thực tế là, ông ta chẳng cười nổi.
Bởi vì...
Cảnh một.
"Đường tiểu thư." Tô bá chủ động bước tới, chào hỏi một tiếng.
"Tô bá? Sao lại trùng hợp gặp được ông thế này, không đi theo bên cạnh Vân Thiên à?" Đường Hân nghiêng đầu, khách sáo vài câu.
Nào có phải trùng hợp, ông ta cố ý chờ ở đây, chỉ để gặp cô đấy.
Tô bá mỉm cười, kín đáo liếc qua chiếc nồi đất Đường Hân đang bưng trong tay, ngửi mùi, cố ý hỏi: "Thơm quá, trong nồi đựng gì thế?"
"Là dược thiện." Đường Hân thuận miệng đáp.
Đây là cô cố tình lấy dược liệu chạy tới nhà bếp của Vân gia để nấu. Vừa làm xong, còn đang bốc hơi nóng.
Nói cũng như không nói.
Tô bá tiếp tục hỏi: "Đường tiểu thư quả nhiên huệ chất lan tâm, không biết dược thiện này có tác dụng gì?"
Đường Hân khó hiểu: "Bổ thân thể chứ còn gì nữa."
Dược thiện đương nhiên là để bổ thân thể, còn có thể có tác dụng gì khác.
Vòng vo mãi, bao giờ mới hỏi được vào vấn đề chính? Tô bá cắn răng, cuối cùng thẳng thắn nói ra mục đích thật sự: "Chủ tử có thể uống không?"
"Vân Thiên?" Đường Hân nghiêng đầu nghĩ một lát "Dược thiện hôm nay nấu có dược tính ôn hòa, anh ta có thể uống."
Tô bá mừng rỡ, đưa tay muốn nhận lấy nồi đất.
Đường Hân nói tiếp: "Nhưng sao tôi phải đưa dược thiện cho anh ta?"
Tô bá sững người tại chỗ, hồi lâu sau mới lắp bắp: "Chẳng... chẳng phải nói, Đường tiểu thư sẽ... sẽ chữa khỏi bệnh cho chủ tử nhà tôi sao?"
Đường Hân gật đầu: "Đúng vậy, là chữa khỏi bệnh, nhưng tôi chưa từng nói sẽ điều dưỡng thân thể. Ông đây là tự ý thêm hạng mục, phải thu phí riêng."
Thu phí riêng? Tô bá ngẩn người, ông ta chưa bao giờ biết chữa bệnh còn có cái gọi là thu phí riêng.
"Một nồi to thế này, dù sao các người cũng uống không hết, chẳng lẽ không thể chia ra một ít?" Tô bá nghi hoặc.
"Ai nói là không uống hết?" Nghiêm Hạo mặt đen xì xuất hiện sau lưng Đường Hân, đoạt lấy nồi đất cô đang bưng trong tay: "Một mình tôi uống vừa đủ, không thừa."
Vì tin chắc chủ tử chỉ trêu chọc mà không chịu chịu trách nhiệm với mình, Nghiêm Hạo trong lòng bực bội, nên khi chủ tử chạy đi nhà bếp, hiếm khi anh lại ngồi không một mình trong phòng ngẩn người.
Dù sao nếu có kẻ cấp sáu trở xuống tới gây sự, vung ít thuốc bột là giải quyết xong. Còn kẻ cấp bảy duy nhất, nhìn bệnh tình Vân Thiên đang dần thuyên giảm, hận không thể đem chủ t* c*ng phụng, tuyệt đối không cho phép kẻ nào tổn thương cô.
Chờ mãi, chờ mãi, đến giờ lẽ ra chủ tử phải về phòng mà vẫn chưa thấy, Nghiêm Hạo không ngồi yên nổi nữa, quyết định ra ngoài dạo một vòng cho tiêu cơm, chừa bụng để ăn dược thiện.
Kết quả vừa đi chưa bao lâu theo hướng nhà bếp, đã nghe thấy Tô bá thương lượng chia dược thiện.
Tại sao dược thiện chủ tử cố ý nấu cho anh lại phải chia cho Vân Thiên một nửa? Nghĩ cũng đừng hòng!
Nghiêm Hạo quả quyết từ chối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!