Chiều ngày hôm đó, Tề Hưng và Hứa Giai Tuệ cùng ngã gục trong hẻm sau khách sạn Thái Hưng. Khi được người phát hiện, cả hai đều đã tắt thở.
Tin tức thông qua màn sáng lan truyền nhanh chóng.
"Tề Hưng chết rồi? Cùng Hứa Giai Tuệ đồng quy vu tận?" Nghe cấp dưới báo cáo, Triệu Dân chẳng hề tỏ vẻ tiếc thương cho một đại hào kiệt, chỉ mỉm cười nhẹ: "Chết thật gọn ghẽ. Có lẽ cha đã đạt được thỏa thuận gì đó với Tề Hưng, giờ người đã không còn, cha chắc sẽ tức giận phát điên."
"Có điều, cha thật may mắn! Gần đây bận tìm người cho Tề Hưng, chưa kịp ra tay với cửa hàng thuốc Triệu gia, nếu không, chắc cũng sẽ bị Vân gia âm thầm giải quyết như những người khác."
Triệu Dân nghĩ lại những chuyện của cha hắn, phải thừa nhận rằng, may mắn là một loại năng lực.
Cha hắn trí tuệ bình thường, thưởng phạt không rõ ràng, thiên vị, nhưng nhờ vận may vượt trội, ông ta vẫn đứng vững, giữ được vị trí trên tinh cầu này.
Giống như Tề Hưng, ai cũng nghĩ Tề Hưng có năng lực hơn cha Triệu, kết quả thì sao? Người có năng lực chết, người tầm thường vẫn sống khỏe.
Tuy nhiên, nếu cha hắn khăng khăng muốn động đến cửa hàng thuốc Triệu gia, không biết vận may tuyệt đối gặp y thuật siêu việt sẽ ra kết quả thế nào.
Triệu Dân không khỏi thở dài: "Tìm đồng đội phải tìm người như thần y ấy. Vừa gặp rắc rối, chưa kịp xử lý, đồng đội đã trèo lên cây lớn, đem rắc rối giải quyết hết rồi."
"À không," Triệu Dân nghĩ lại, lập tức sửa lời: "Trèo lên cây lớn phải là Vân gia, thần y đâu có chủ động nhờ người khác giúp đỡ."
"Nghe nói thiếu gia Vân gia mắc bệnh lạ, chỉ chú trọng dưỡng thân, không ai gặp được?" Trên mặt Triệu Dân lộ ra nụ cười nghiền ngẫm: "Chủ động giúp đỡ là để lấy lòng thần y sao?"
"Không ngờ tới Vân gia cũng có ngày này."
Triệu Dân một mình vừa tự nói vừa bàn luận rất vui vẻ, bỗng cửa sổ truyền tin reo lên.
Liếc qua màn hình, sắc mặt Triệu Dân lập tức thay đổi, nhanh chóng kết nối, cung kính nói: "Không biết thần y có chỉ thị gì?"
Chỉ vài câu từ đầu dây bên kia, sắc mặt Triệu Dân lộ vẻ dở khóc dở cười: "Được, tôi đã hiểu. Ừm, tôi sẽ làm được."
Sau khi tắt máy, Triệu Dân nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài: "Tinh cầu sắp náo nhiệt rồi."
Sau khi Đường Hân thắng tỷ thí, cô trực tiếp đến thẳng kho lấy Tinh Hãn thảo, trong nháy mắt đã cuốn đi nửa kho Tinh Hãn thảo, tiện thể lấy thêm không ít nguyên liệu khác.
Mí mắt Tô Bá giật giật, tuy biết năng lực Đường Hân rất tốt, nhưng cách hành xử phóng khoáng, không xem mình như người ngoài này vẫn khiến ông ta nhất thời khó tiếp nhận.
Sao không thể ý tứ một chút chứ?
Đường Hân không rảnh để nói chuyện với Tô bá, trực tiếp thúc giục ông ta dẫn cô tới phòng dành cho khách.
Vừa đưa đến cửa phòng, Tô bá còn chưa kịp khách sáo hai ba câu, "rầm—" một tiếng, Đường Hân đã đóng chặt cửa.
Nghiêm Hạo nhạt giọng nói: "Chủ nhân quen làm việc theo ý mình, Tô bá đừng để bụng."
Bây giờ cô là Bồ Tát được cúng bái, ông ta nào dám so đo?
Tô bá khoát tay, liên tục nói không dám, sau đó đổi chủ đề khác: "Tôi dẫn cậu tới phòng của cậu."
Nghiêm Hạo đứng im, mặt không đổi: "Không cần phiền phức như vậy, tôi là cận vệ của chủ tử, chủ tử ở đâu tôi ở đó."
Tô bá bỗng sững người.
Thế là, đến khi Đường Hân chế xong dược mở cửa ra, thấy Nghiêm Hạo đứng sừng sững ở ngoài cửa, ngạc nhiên: "Đứng ngoài cửa làm gì?"
Nghiêm Hạo ho nhẹ một tiếng: "Người Vân gia nói, chúng ta ở chung một phòng."
Đường Hân cảm thấy khó hiểu, Vân gia trông rất giàu có, sao có việc cầu xin cô, mà lại keo kiệt ăn ở đến vậy?
Nghĩ lại, lúc tỷ thí cô đã chọc Vân Quế tức giận, thần sắc hoảng hốt. Biết đâu Vân Quế không để bụng, nhưng những người khác lại không vừa mắt cô, muốn thay Vân Quế đại sư xả giận thì sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!