Chương 42: Tỷ thí

"Người tới là khách, cô nói xem so thế nào? Tôi nghe theo cô." Vân Quế trầm giọng hỏi.

"Tùy, tôi thế nào cũng được." Đường Hân thuận miệng nói. Dù sao thì so cái gì, cũng là đối phương thua.

Mặt Vân Quế mang theo tức giận, hiển nhiên là bị thái độ của Đường Hân chọc tức: "Nếu đã như vậy thì tôi không khách khí nữa. Tổng cộng so ba ván, ai thắng hai ván coi như thắng. Ván thứ nhất, rút thăm giấy để chọn ra yêu cầu chế dược, hai người cùng làm một lúc, xem thuốc của ai có hiệu quả tốt hơn. Ván thứ hai, mỗi người làm một loại dược phẩm, để đối phương phân tích, ai phân tích chính xác hơn thì thắng."

"Còn ván thứ ba..." Vân Quế dừng lại, suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp: "Chờ hai ván đầu xong hãy nói."

Nếu đối phương thua liền hai ván, thì không cần so tiếp nữa.

"Được." Đường Hân sảng khoái đồng ý.

Sau khi được Vân Thiên gật đầu chấp thuận, hai người đổi sang nơi khác, đến phòng làm việc chuyên dụng của Vân Quế để tiến hành tỷ thí.

Vân Quế đang định làm giấy rút thăm, thì Đường Tân lười nhác lên tiếng: "Không cần phiền phức, trực tiếp so thứ bà giỏi nhất đi."

Vân Quế sững người lần hai. Tỷ thí vốn không thể gian dối, thắng bại nằm ở bản lĩnh, sao lúc này đối phương còn tỏ ra khiêm nhường? Chẳng lẽ không biết, nếu thua thì sẽ bị đuổi ra khỏi Vân gia?

Hay là đối phương thực sự có bản lĩnh, không phải giả vờ?

Trong lòng Vân Quế chợt dấy lên muôn vàn suy nghĩ, nhưng ngoài mặt chỉ nhàn nhạt nói: "Tôi giỏi nhất là làm cao trị sẹo, vậy so thứ này đi."

Vân Thiên khẽ cau mày: "Dì Quế, như vậy e rằng không ổn lắm?"

Hắn biết, Vân Quế thật sự không khách khí, vì bà làm cao trị sẹo là xuất sắc nhất.

"Đường tiểu thư nói vậy chắc hẳn y thuật cao siêu, cái gì cũng tinh thông, có lẽ sẽ không để trong lòng đâu." Vân Quế nửa như châm chọc, nửa như mỉa mai.

Đường Hân lại tỏ vẻ tán thưởng: "Tôi giấu kỹ thế mà cũng bị bà nhìn thấu, ánh mắt quả nhiên không tệ, không hổ là Vân Quế đại sư."

Vân Quế lập tức nghẹn lời. Rõ ràng là bà đang châm chọc, vậy mà đối phương điềm nhiên tiếp nhận, hoá giải sự lúng túng.

Thật ra, loại ứng đối này chẳng cần kỹ xảo gì, chỉ cần da mặt đủ dày là được.

Nghiêm Hạo và Vân Thiên, Tô bá đứng ở một bên quan sát.

Lúc này, Nghiêm Hạo nắm chặt tay phải, khẽ đưa lên che miệng để giấu đi ý cười.

Anh nhìn rất rõ, Vân Quế đại sư không tin y thuật của chủ tử, cố tình nói lời mỉa mai, nhưng chủ tử chẳng thèm để ý, coi đó như lời khen, thản nhiên nhận lấy.

Chắc là vì trong thâm tâm chủ tử vốn cho rằng lời đối phương nói toàn là sự thật.

Cuộc tỷ thí chính thức bắt đầu.

Vân Quế nhanh chóng chọn vài loại dược liệu. Bà quyết tâm cho đối thủ một đòn phủ đầu, nên không hề lơ là.

Vừa chọn bà vừa nói: "Ở đây có đủ các loại dược liệu thường dùng, nếu còn thiếu gì cô có thể nói, tôi sẽ cho người đi lấy."

Ôm ý nghĩ phải khiến đối phương kinh ngạc, từng động tác của bà đều vô cùng nhẹ nhàng, từng bước chế dược cũng cực kỳ cẩn thận.

Dù là liều lượng dược liệu hay khống chế lửa, tất cả đều ở trạng thái tốt nhất.

Bận rộn hồi lâu, đợi khi hoàn tất hầu hết các công đoạn, chỉ còn bước cuối cùng là trộn nguyên liệu, điều chế thành dạng cao. Vân Quế lau mồ hôi trên trán, thở ra một hơi, nghỉ ngơi chốc lát.

Bà có dự cảm, mỗi bước đều hoàn hảo, lần này phẩm chất dược cao nhất định vô cùng tốt, có khi là tinh phẩm trong tinh phẩm.

Nghỉ được chốc lát, bà tiện quay lại nhìn tình hình của đối phương, trong lòng đoán rằng có khi đối phương đến cả kiến thức cơ bản cũng chưa học, hoàn toàn chẳng làm ra nổi dược cao.

Kết quả vừa liếc mắt, suýt nữa thì phun một ngụm máu già.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!