Chương 41: Nhận mệnh

Sau một lúc lâu, Vân Thiên dường như đã có quyết định, chậm rãi nói: "Xin giao phó tất cả cho Đường tiểu thư. Dược liệu trong kho cô cứ tùy ý lấy, nếu không đủ, tôi có thể cử người tới các tinh cầu khác tìm thêm."

Tô bá lo lắng, nhịn không được nhắc nhở: "Ngộ ngỡ, ngộ nhỡ trị không khỏi thì sao?"

Đường Hân thấy thế liền chen vào một câu, liếc xéo ông ta: "Trị không khỏi, chắc chắn ông sẽ tức giận mà chém chết tôi. Tôi còn chưa vội, ông gấp cái gì?"

Tô bá nghẹn lời, bụng đầy oán khí, khổ nỗi chẳng thể nói ra.

Mạng sống của chủ tử nhà mình quý giá hơn Đường Hân gấp nhiều lần. Một mạng đổi một mạng, bọn họ lỗ to rồi.

Vân Thiên sắc mặt bình thản, trầm giọng: "Đường tiểu thư chịu ra tay thử, chẳng khác nào đoạt người từ tay Diêm Vương. Nếu cứu sống được, là mệnh tôi chưa tuyệt, gặp được quý nhân; nếu không cứu nổi, tức là số mệnh đã định sẵn phải chết sớm, tôi sẽ bình thản chấp nhận. Nhớ kỹ, bất luận kết quả ra sao, không được làm khó Đường tiểu thư."

Tuy biết nếu trị không khỏi thì Vân Thiên chắc chắn sẽ chết, chết rồi cũng chẳng quản được hậu sự, nhưng nghe hắn nói vậy, Đường Hân vẫn thấy khá hài lòng.

Thỏa thuận xong, cô đứng dậy định rời đi: "Ngày mai tôi sẽ bắt đầu trị liệu cho anh. Trước khi anh khỏi hẳn, tôi sẽ ở lại Vân gia, được chứ?"

Lời nói là hướng về Vân Thiên, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Tô bá.

Rõ ràng là ý muốn chủ động ở lại làm con tin.

Vân Thiên khẽ thở dài: "Đường tiểu thư cần gì phải như vậy."

Đường Hân thuận miệng: "Dù sao tôi chữa khỏi được cho anh, ở lại Vân gia thì khỏi phải chạy đi chạy lại, tiện hơn nhiều. Hay là anh thấy tôi ở lại đây, anh phải quản thêm về sự an toàn, cơm ăn chỗ ở, thấy phiền toái quá?"

"Đường tiểu thư chịu nể mặt ở lại Vân gia, còn gì tốt hơn." Vân Thiên mỉm cười.

Đường Hân vỗ tay một cái: "Vậy quyết định thế nhé.

Đợi Đường Hân đi rồi, Tô bá lập tức sụ mặt buồn thiu.

Vân Thiên thấy buồn cười, thuận miệng dặn: "Dọn dẹp căn phòng cạnh nhà trúc cho Đường tiểu thư. Đúng rồi, hình như cô ấy còn có một hộ vệ? Vậy dọn hai phòng, coi như tiếp đãi khách quý."

Tô bá giật mình, bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng, vội vã nói: "Chủ tử, có khi nào cô ta cố ý lấy cớ chữa bệnh, thật ra là muốn nhân cơ hội tiếp cận ngài, rồi tìm dịp ra tay?"

Tuy ông ta lúc nào cũng kề cận chủ tử, nhưng không tránh khỏi có lúc phải rời đi.

Nghiêm Hạo có thực lực cấp sáu, nếu thừa lúc ông ta không có mặt mà gây bất lợi cho chủ tử, xong việc rút lui nhanh chóng, thì ông ta biết đi đâu tìm người?

Càng nghĩ Tô bá càng kinh hãi. Con người bây giờ thật chẳng đáng tin!

Người đáng tin như Hứa Giai Tuệ, không phải cũng đã giết sạch cả Tề gia hay sao? Còn Đường Hân, bọn họ mới quen biết được bao lâu chứ?

Vân Thiên hơi bất đắc dĩ: "Tô bá, có phải ông nghĩ nhiều quá rồi không? Tôi vốn không còn sống được bao lâu. Nếu cô ấy muốn tôi chết, chỉ cần mặc kệ làm lơ, thì tôi cũng sống không nổi mấy năm, hà tất phải đích thân động thủ?"

Nghe vậy cũng có lý, Tô bá hoàn toàn không cãi lại được.

"Hơn nữa, cô ấy phân tích bệnh tình của tôi, dường như dễ như trở bàn tay, chẳng tốn chút sức lực. Giống như chỉ cần nhìn sơ qua liền biết rõ tình trạng của tôi." Vân Thiên lộ ra vẻ mông lung: "Từ nhỏ tôi đã yếu ớt, từng gặp không ít dược sư. Nổi tiếng có, vô danh có, thậm chí cả phương thuốc dân gian cũng thử qua, nhưng chưa từng gặp ai giống như cô ấy."

Tô bá thầm bĩu môi, phải rồi, chủ tử gặp đều là thần y y thuật cao minh, y phẩm cũng tốt. Còn Đường Hân ấy à, y thuật thế nào không biết, nhưng kiểu cách thì lớn lắm.

Nhìn bộ dạng cô ta, hễ bị chọc giận là lập tức ném đồ bỏ đi, nói đi là đi, hoàn toàn chẳng có chút y đức nào.

Vân Thiên lại nói tiếp: "Tôi có một cảm giác kỳ lạ, những lời cô ấy nói đều là thật."

Có lẽ vì Đường Hân quá tự tin chăng?

Sự tự tin mãnh liệt ấy đã trở thành một loại áp lực tinh thần, thậm chí ảnh hưởng đến hắn, khiến hắn không khỏi tin tưởng rằng cô thật sự làm được.

"Nói ra thì, việc cô ấy đổi ý, chủ động đến tìm tôi, chắc hẳn là có điều muốn nhờ." Nghĩ tới hình ảnh cô nhìn dược liệu trong kho thèm nhỏ dãi qua màn sáng, Vân Thiên không nhịn được cười khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!