Chương 40: Trở lên ngốc vì ai

Tề Hưng vội vàng về nhà, nhìn thấy cửa hàng trống rỗng, trên kệ hàng sạch bóc không hạt bụi, hàng hóa đều bị cướp đi hết, nhất thời trong lòng chấn động.

Không kịp để ý chuyện khác, ông ta liều mạng gọi tên Tề Hoan, nhưng không ai đáp lại.

Tìm thật lâu, đến khi cuối cùng thấy được con trai trong phòng, ông ta tức giận công tâm, trước mắt tối sầm, lập tức ngã ngồi xuống đất.

Nước mắt từ khóe mắt trượt xuống, Tề Hưng dùng tay bịt chặt miệng mình, không cho bản thân lộ ra dáng vẻ yếu đuối.

Ông ta dốc hết sức lực toàn thân, kéo lê cơ thể chậm rãi rời khỏi căn phòng.

Ông ta nói với chính mình, ông ta không thể ngã xuống, ông ta phải báo thù cho con trai!

Tề Hưng tìm khắp nơi, quả nhiên, tất cả mọi người đều gặp nạn, duy chỉ không tìm thấy Hứa Giai Tuệ.

"Tiện nhân!"

Tề Hưng thề với trời, nhất định phải khiến Hứa Giai Tuệ nợ máu trả bằng máu.

Tin tức Tề gia bị diệt môn rất nhanh đã truyền khắp toàn bộ H**ng S* tinh.

Trong khoảng thời gian ngắn, người đi đường trên tinh cầu thưa thớt hẳn, đa số đều ở lì trong nhà, sợ hãi chạm mặt tên cuồng sát.

Đường Hân lười không muốn ra ngoài, dứt khoát ở trong nhà, ngày ngày nhìn Nghiêm Hạo tập võ.

Từng chiêu từng thức, tựa như mây trôi nước chảy, phong thái tự nhiên tiêu sái không nói nên lời.

Đường Hân nhìn đến ngẩn ngơ. Khi hồi thần, không khỏi tự khinh bỉ chính mình.

"Từ sau khi quen thân với Nghiêm Hạo, mình càng ngày càng trở nên ngốc nghếch. Sao lại như vậy chứ? Mình vốn dĩ là một người có IQ cao mà." Cô không nhịn được mà rối rắm.

Nghiêm Hạo vừa vặn nghe được chủ tử tự lẩm bẩm một mình, động tác khựng lại, trên mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Phụ nữ khi yêu thì chỉ số thông minh giảm, câu nói cũ này anh vẫn biết.

Chủ tử lại đang vòng vo biểu lộ tình ý với anh rồi.

Một cô gái nhỏ, sao lại không biết thẹn thùng như thế cơ chứ? Nghiêm Hạo buồn bực nghĩ.

"Đói bụng rồi à? Tôi đi nấu cơm."

Đường Hân dõi theo bóng lưng Nghiêm Hạo đi vào phòng bếp, chống cằm, phiền muộn: "Để tôi một mình sống tự do tự tại không được sao! Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy? Hại tôi không kiềm chế được bản thân, đặc biệt muốn đi làm chuyện ngốc nghếch."

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Tề Hưng giống như đã già đi mấy chục tuổi. Tóc mai bạc trắng, hai mắt vô thần, gương mặt tiều tụy.

"Tôi chỉ có một yêu cầu, sau khi bắt được Hứa Giai Tuệ, để tôi tự tay giết cô ta. Chuyện thành, tôi đồng ý làm việc cho ông, thậm chí có thể giao toàn bộ phương thuốc của Tề gia cho ông."

Tề Hưng bình thản như nước, hoàn toàn không để ý việc đem phương thuốc coi như một phần điều kiện trao đổi, chỉ cầu giết được Hứa Giai Tuệ.

Tề gia đã sụp đổ, đây là sự thật không thể thay đổi.

Người của chi nhánh biết được tin tức Tề gia bị diệt môn, liền hoang mang lo sợ. Đồng thời, những gia tộc khác cũng nhân cơ hội đào người, ném ra cành ô liu về phía bọn họ.

Người không khách khí thì chẳng thèm chào một tiếng, trực tiếp bỏ đi. Khách khí một chút thì lải nhải giải thích bản thân có nỗi khổ bất đắc dĩ, không thể không đi.

Tề Hưng nghe đủ mọi loại lý do, dứt khoát chủ động thả bọn họ tự do.

Giữ lại để làm gì? Mong chờ có ngày đông sơn tái khởi sao?

Tề Hưng hoàn toàn không có ý nghĩ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!