Chương 4: Bát quái

Đường Tĩnh Nam đứng ở bên cửa sổ, hai tay chắp sau lưng, im lặng không lên tiếng. Chẳng bao lâu nữa là đến đại thọ sáu mươi tuổi, nhưng thoạt nhìn thì ông cũng chỉ hơn bốn mươi mà thôi.

Quản gia cung kính gập thắt lưng đứng ở một bên, tuy gia chủ đưa lưng về phía ông ta, nhưng ông ta cũng không dám thở mạnh một tiếng, lẳng lặng chờ gia chủ phân phó.

"Lão Bát thật nói như vậy?"

Quản gia lập tức cung kính nói: "Thuộc hạ không dám lừa gạt gia chủ, xác thực là chính miệng Bát tiểu thư đã nói lời này."

Đường Tĩnh Nam nghiền ngẫm lặp lại lời Đường Hân nói: "Lưu lại ở nhà kiểm tra gen và đẳng cấp là có thể chọn ra gia chủ. Chỉ cần chịu được sự trả thù của lão Thập là có thể cướp đi người lão Thập nhìn trúng. Quản gia, nghe những lời này mà xem, đứa nhỏ này không tệ."

Quản gia cười nói: "Bát tiểu thư là con gái của gia chủ, tự nhiên thông tuệ hơn người."

"Chuyện này với thông tuệ hay không thông tuệ có quan hệ gì, khảo nghiệm là can đảm." Đường Tĩnh Nam bước đến sau bàn làm việc ngồi xuống: "Lão Thập trở thành gia chủ đời tiếp theo là kết quả mọi người hy vọng, nhưng lão Bát khăng khăng không chịu thua. Ha ha, can đảm này thật giống ta lúc còn trẻ."

Đường Tĩnh Nam không khỏi nhớ tới những năm tháng ông ta rời nhà liều mạng bên ngoài: "Trong đám người đồng lứa năm đó, nhân tài cũng không ít. Lúc đó bất kể là vũ lực hay tài nguyên, ta đều xếp ở vị trí giữa. Nhưng ông nhìn mà xem, ba cái tên đứng đầu mà mọi người cho là tốt nhất đều bị ta giẫm ở dưới chân. Tựa như lão Bát nói, trò hay này cũng không phải là người nào gen tốt, đẳng cấp cao thì người đó có thể cười đến cuối cùng."

Quản gia chần chờ một chút: "Bát tiểu thư hiện nay chỉ là võ giả cấp 2, lúc gia chủ rời nhà đã là võ giả cấp 4."

Đường Tĩnh Nam cười nhạt: "Nếu như nhát gan thì trò chơi còn chưa bắt đầu cũng đã kết thúc rồi. E ngại lão Thập, ngay cả người mình nhìn trúng cũng không dám đoạt, về sau sao có thể cạnh tranh vị trí gia chủ với lão Thập, đến cũng chỉ là đi góp nhân số. Có lòng cạnh tranh thì sẽ luôn có cơ hội nghịch tập."

Trong lòng quản gia nhảy dựng, đây là dung túng cho nguyện vọng của Bát tiểu thư? Chẳng lẽ gia chủ cũng không nghĩ để cho Thập thiếu gia kế vị?

"Thập thiếu gia là gen cấp A hiếm thấy, Bát tiểu thư muốn thượng vị, sợ là không dễ dàng."

Ai ngờ, Đường Tĩnh Nam cười to: "Đó là đương nhiên, mấy đời Đường gia mới xuất hiện một nhân tài cấp A. Mỗi khi có cấp A, đệ tử cấp A đó nhất định sẽ trở thành gia chủ đời kế tiếp, không có ngoại lệ. Trí tuệ và vận khí có thể ở một mức độ nào đó xoay chuyển vận thế, nhưng trước thực lực tuyệt đối, cuối cùng cũng chỉ là cửa ngách. Lão Bát tranh không nổi với lão Thập là chuyện rất bình thường.

Thế nhưng con gái của Đường Tĩnh Nam ta, có thể tranh giành thất bại, nhưng tuyệt không thể ngay cả tâm tư cướp đoạt cũng không có! Trước đây, ta ngược lại đã xem nhẹ mà bỏ quên lão Bát, không nhìn ra nó rất có chí khí."

Trong mắt Đường Tĩnh Nam lóe lên một tia tinh quang: "Lão Thập cũng mười tám tuổi rồi, làm việc lại không ra đâu vào đâu. Ỷ vào bản thân mình có gen cấp A mà tùy ý làm bậy, ngoại trừ võ lực ra, tâm cơ tính toán, mạng lưới giao thiệp, một cái cũng không bằng người khác."

Quản gia cười nói: "Thập thiếu gia tư chất hơn người, dùng vũ lực là có thể giải quyết sự tình, tự nhiên không cần phải hao tâm nghĩ cách tính toán người khác."

Đường Tĩnh Nam lắc đầu: "Nếu như tương lai Đường gia thật muốn giao phó vào trong tay nó, bằng vào cái dạng hiện tại thì không thể làm được, còn phải tôi luyện nhiều."

Suy nghĩ một hồi, ông phân phó quản gia: "Lão Bát vẫn chưa chọn tài nguyên đúng không? Quản gia, ông đi một chuyến, nâng điểm tín dụng của lão Bát lên tám vạn."

Quản gia hơi sửng sốt, sau đó cẩn thận hỏi lại: "Vậy chuyện của hộ vệ kia...?"

Đường Tĩnh Nam khoát khoát tay, hoàn toàn không thèm để ý: "Chẳng qua chỉ là một tên hộ vệ gen cấp B, trong nhà còn có vài cái. Lão Bát muốn thì cho nó, không cần xen vào nữa, về sau ta sẽ cho lão Thập cái tốt hơn."

Quản gia do dự: "Như vậy có thể làm tổn hại đến mặt mũi của Thập thiếu gia không?"

Đường Tĩnh Nam nhìn quản gia một cái thật sâu: "Mặt mũi thì tự mình kiếm lại, lão Thập cũng nên nếm thử tư vị của sự thất bại."

"Tôi hiểu rồi." Nói xong, quản gia cung kính rời đi.

Đến khi trong phòng không còn một bóng người, Đường Tĩnh Nam mới lẩm bẩm: "Thời gian trước lão Thập trôi qua quá vừa lòng mãn ý. Hiện tại có cái đinh trong mắt, cũng nên tiến bộ một chút."

Sau khi Đường Ninh Nhất tức giận tông cửa rời đi, một mình Đường Hân ở trong phòng nghỉ ngơi, nhưng lại có một vị khách ngoài ý muốn đến thăm.

"Cửu muội?" Đường Hân lên tiếng chào hỏi: "Sao muội lại tới đây?"

Đường Tịnh vào nhà, nhìn hai bên một chút, xác định trong phòng không có những người khác, nhẹ nhàng đóng cửa lại như kẻ gian, sau đó chạy đến bên cạnh Đường Hân, nhỏ giọng hỏi: "Tỷ không muốn sống nữa à? Người của Thập đệ tỷ cũng dám đoạt?"

Lúc vừa mới nghe được tin tức này, cô ta còn tưởng rằng là tin vịt. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cả người đều sợ đến choáng váng, chạy vội qua đây.

"Không phải chỉ là một đứa nhỏ bị chiều hư thôi sao, đoạt cũng đoạt rồi." Đường Hân không để bụng nói. Vốn cho rằng Đường Ninh Nhất phát hiện bí mật của Nghiêm Hạo, cho nên không phải anh ta thì không được. Ai ngờ thật sự là nhìn mặt mà điều động nội bộ. Coi hắn ta là đối thủ, Đường Hân cảm giác đẳng cấp của mình sẽ bị kéo thấp xuống.

Đường Tịnh khiếp sợ, không nghĩ tới sau khi Bát tỷ đoạt người còn có thể thoải mái như thế, một chút cũng không lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!