Ngày thứ hai, Tề Hưng quả nhiên giống như lời ông ta nói, sáng sớm đã ra ngoài.
Hứa Giai Tuệ lập tức dựa theo kế hoạch làm việc, đi báo cho Vương Phong, lặp lại những gì chủ tử bảo hắn đi lôi kéo nam hộ vệ bên người dược sư vô danh, cũng nói cho hắn biết đi đâu có thể tìm thấy người.
Vừa nói, Hứa Giai Tuệ vừa thấy may mắn.
Cô ta và dược sự vô danh làm giao dịch ngầm, địa điểm đã giao hẹn trước, mỗi ngày vào lúc giữa trưa, dược sư vô danh sẽ tới cửa hàng đồ ngọt ngồi khoảng nửa tiếng. Đúng giờ tới cửa hàng đồ ngọt là có thể tìm được người.
Cô nói cụ thể địa chỉ và thời gian cho Vương Phong, chính là tự tay đưa Vương Phong đến trên tay võ giả cấp sáu.
Vương Phong không nghĩ nhiều, trực tiếp đồng ý. Hắn biết rõ vị trí của Hứa Giai Tuệ ở Tề gia, tuy trong tay không có thực quyền, nhưng cũng coi là tâm phúc của Tề Hưng, mảy may không hề hoài nghi cô ta.
Thậm chí, hắn còn tích cực thảo luận với Hứa Giai Tuệ: "Nếu như đối phương công phu sư tử ngoạm, tôi mang yêu cầu của hắn về, để chủ tử tự quyết định, cô thấy được không?"
Hứa Giai Tuệ cười tươi như hoa, khen: "Ý kiến hay." Trong lòng thì cười lạnh, không nói đến việc gặp võ giả cấp sáu xong có thể trở về hay không, coi như về được, khi đó trên tinh cầu hẳn đã không còn Tề gia.
Hứa Giai Tuệ mỉm cười đưa mắt nhìn Vương Phong rời đi. Chờ xác định người đã rời đi khuất tầm mắt, cô ta quay người trực tiếp đi tới phòng Tề Hoan.
Cô ta đã sớm tính toán các bước trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Trước tiên lấy Tề Hoan khai đao. Tề Hoan là cốt nhục của người phụ nữ mà Tề Hưng yêu thương sinh ra cho hắn. Nghĩ đến cảnh Tề Hưng nhìn thấy con trai bị mình tra tấn, hành hạ đến chết, chắc chắn hắn sẽ cảm nhận được sâu sắc tận xương nỗi đau đớn và tuyệt vọng? Tựa như khi cô ta phát hiện ra mình bị Tề Hưng phản bội vậy.
Mục tiêu thứ hai, là dược sư Tề gia bồi dưỡng từ nhỏ. Bọn hắn được Tề Hưng thu dưỡng, dạy bảo từ nhỏ, thống nhất huấn luyện, không chỉ trung thành với Tề Hưng mà còn sở hữu một thân y thuật không tệ, trình độ chế dược c*̃ng rất cao.
Tuy rằng, sau khi bọn hắn xem qua phương thuốc của Tề gia thì cả đời này không thể rời khỏi Tề gia, nhưng Tề gia ngày thường cung cấp đầy đủ cho bọn hắn ăn ngon mặc đẹp, còn đặc biệt phái người hầu hạ, ngày tháng trôi qua cực kỳ thoải mái.
Nếu không có đám người này, Tề Hưng hai mươi bốn giờ không ngủ không nghỉ chế dược, c*̃ng không làm được số lượng nhiều dược phẩm để bán như vậy.
Nếu như còn dư thời gian, cô ta định giải quyết sạch sẽ cả chủ chi nhánh, chưởng quầy và nhân viên. Những người này đều là cánh tay thân tín của Tề Hưng, đều trung thành tận tâm với chức chắc.
Hứa Giai Tuệ rà soát lại kế hoạch một lần, xác định không có vấn đề, không khỏi cười càng thêm vui vẻ.
Không còn đứa con trai yêu quý, không còn đám dược sư dưới tay, không còn thuộc hạ có năng lực, sau khi Tề Hưng trở về trông thấy cảnh này, chắc hẳn sẽ đau đớn đến xé gan xé ruột, hận cô ta thấu xương.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó, Hứa Giai Tuệ lại càng vui mừng hơn.
Cô ta chính là muốn để Tề Hưng đau thấu tim gan, rơi vào tuyệt vọng vô tận.
Lúc Vương Phong đang thò đầu ngó nghiêng trước cửa tiệm bánh ngọt quan sát xung quanh, thì Nghiêm Hạo đang cùng chủ tử nói chuyện phiếm.
Nói là nói chuyện, nhưng phần lớn thời gian là Đường Hân nói.
"Đã mấy ngày rồi, tôi gần như đã tới hết các cửa hàng thuốc trên tinh cầu này, dạo quanh toàn bộ, vậy mà không tìm nổi dược liệu nào hữu dụng."
"Nguyên một đám còn không biết xấu hổ khoe khoang. Cái gì mà cửa hàng dược thảo chúng tôi là nơi có toàn đầy đủ dược liệu nhất tinh cầu? Đầy đủ kiểu gì mà thứ Vân Thiên có, bọn hắn lại không có bán?"
"Lừa đảo, một đám đều là kẻ lừa đảo!"
Đường Hân tức giận cắn mạnh một miếng socola. Chỉ có đồ ngọt, mới có thể xoa dịu tâm trạng u ám lúc này của cô.
Nghiêm Hạo khẽ bật cười, định nói gì đó thì đột nhiên nhíu mày, ngoảnh đầu nhìn về một hướng.
Đường Hân đang cúi đầu, chăm chú ăn bánh Chocopie.
Nghiêm Hạo do dự một chút, đứng dậy: "Ăn bánh dễ khát nước, tôi đi mua đồ uống cho cô."
"Tôi muốn uống cacao nóng." Đường Hân không khách khí chọn món.
Nghiêm Hạo bất lực thầm nghĩ, uống thứ đó không phải càng uống càng khát à? Nhưng vẫn gật đầu: "Được, tôi đi mua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!