Chương 37: Cơ hội

Đi ra ngoài dạo một vòng, ăn xong n+  xiên thịt nướng, uống hết một ly lớn đồ uống, thành công lôi kéo nhân vật cốt lõi của Tề gia, xác định rõ tấm lòng của hộ vệ nhà mình, chiến công đúng là phong phú không thể phủ nhận.

Nhưng mà, Đường Hân vui mừng không nổi.

Mục tiêu ban đầu khi ra cửa chuyến này của cô — mua bảo vật trấn tiệm của cửa hàng thuốc, không thể thực hiện.

Đi hỏi thăm mấy nhà, vừa nói tới bảo vật trấn tiệm, nhân viên cửa hàng nhao nhao cười lớn, cho rằng cô nói đùa.

Còn có người trực tiếp lấy dược phẩm bán chạy nhất của cửa hàng đưa cho cô, nhân cơ hội chào hàng.

Đường Hân mặt không cảm xúc nhìn người này, nhà anh có mấy trăm món bảo vật trấn tiệm liền ấy hả? Coi cô là kẻ ngốc chắc?

Nghiêm Hạo đi phía sau chủ tử, tựa như một cái bóng, không nói một lời, lẳng lặng đi theo.

Đi dạo hơn nửa ngày, Đường Hân không thể không thừa nhận, không hổ là H**ng S* Tinh, danh xứng với thực, dược thảo trân quý một cọc không có.

Cô thậm chí còn cải trang một phen, mò vào cửa hàng Tề gia.

Vậy mà, dược thảo phổ thông đều có, nhưng để lọt vào mắt cô thì không được cái nào.

Đường Hân thầm lẩm bẩm, toàn bộ tinh cầu, chẳng lẽ chỉ có Vân gia có dược liệu trân quý ư?

Cô thầm hạ quyết tâm, dự định dành chút thời gian đi dạo hết tất cả cửa hàng thuốc trên H**ng S* Tinh, từng cái từng cái một.

Một bên khác, Hứa Giai Tuệ một mình trốn trong phòng, khóa kỹ cửa, quan sát xung quanh mấy lần, sau khi xác định không có vấn đề mới cẩn thận lấy hộp dược cao từ trong túi ra.

Mở hộp, cô ta lập tức lộ ra vẻ si mê. Đây là cao tẩy sẹo dược sư vô danh chế tạo ra đó!

Song, Hứa Giai Tuệ trước dùng ngón tay lấy một chút dược cao, lại gỡ khăn che mặt xuống.

Mặc dù biết trên mặt có vết sẹo, nhưng khi tận mắt nhìn thấy nó qua gương, cô ta vẫn kìm không được cảm thấy run sợ.

Hứa Giai Tuệ hít sâu một hơi, ổn định tâm tình.

Cô ta thầm nói với bản thân, không bao lâu nữa, mặt của mình sẽ được chữa khỏi. Rất nhanh thôi.

Hứa Giai Tuệ bôi dược cao lên chỗ vết sẹo bị dược sư vô danh bôi qua trước đó, bôi một lớp thật dày, những chỗ sẹo khác thì không hề bôi.

Tuy rằng dược sư vô danh đã bôi qua thuốc cho cô ta, đồng thời dược cao tựa hồ rất có tác dụng, hiệu quả vô cùng tốt, nhưng tính đề phòng của cô ta vẫn không giảm.

Ai biết dược cao dược sư vô danh dùng lúc đó với hộp ném cho cô ta có phải cùng một hộp hay không chứ?

Năm ngày sau, Hứa Giai Tuệ nhìn bản thân trong gương, run rẩy sờ lên gương mặt mình.

Vết sẹo dài, thô ráp và dữ tợn vốn hằn sâu trên da thịt đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một làn da mịn màng, sạch sẽ, hoàn hảo đến khó tin.

Hứa Giai Tuệ cầm gương kề lại gần mặt hơn, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm mặt kính, cẩn thận quan sát kỹ lưỡng, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào.

Làn da trong gương bóng loáng nhẵn nhụi, giống y như lúc ban đầu.

Tảng đá trong lòng Hứa Giai Tuệ rốt cuộc cũng được thả xuống. Dược cao không có tác dụng phụ, đồng thời hiệu quả trị liệu rõ rệt, cô ta tuyệt đối có thể chữa khỏi khuôn mặt!

Chỉ là... Cô ta liếc mắt nhìn hộp dược cao, dược bên trong đã bị dùng gần hết một phần ba.

Trong năm ngày này, cô ta chỉ sợ dược cao không có tác dụng, mỗi lần đều bôi một tầng thật dày lên vết sẹo.

Sau khi vết sẹo mờ dần không còn nhìn rõ lắm, cô ta lại lo lắng trên mặt sẽ lưu lại vết tích, liền bôi nhiều thêm một ngày.

Cho tới hiện tại, sau khi tỉ mỉ quan sát gương mặt, phát hiện không có vấn đề gì cả, cuối cùng Hứa Giai Tuệ cũng yên lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!