Đường Hân nhìn Nghiêm Hạo chằm chằm, đường nét khuôn mặt, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng phấn nộn, càng xem càng thuận mắt.
Trước kia dù rằng cũng cảm thấy anh nhìn rất đẹp, nhưng còn lâu mới đạt được tới trình độ thuận mắt.
Nghiêm Hạo ho nhẹ một tiếng, ra hiệu chủ tử hoàn hồn.
Anh biết bản thân mình rất tuấn tú, cũng biết chủ tử có dụng ý khó dò đối với mình, nhưng bây giờ bên cạnh có người đang nhìn đấy. Ánh mắt chủ tử cứ dính ở trên người anh như thế, không thích hợp lắm.
Lửa giận của Hứa Giai Tuệ vùn vụt bay lên, tại sao cô ta bị Tề Hưng phụ lòng, còn bị ép nhìn hai người trước mặt show ân ái? Không thể để ý tới cảm thụ của chó độc thân, nhân sĩ thất tình chút à!
Đường Hân thản nhiên liếc mắt nhìn Hứa Giai Tuệ một cái: "Còn chưa biết tên của cô?"
"Hứa Giai Tuệ, võ giả cấp năm, ba mươi ba tuổi, đi theo bên cạnh Tề Hưng tám năm." Hứa Giai Tuệ buông xuôi, quyết định nói ra tất cả.
Tám năm? Ánh mắt Đường Hân hiện lên một tia kinh ngạc.
Cô rất rõ ràng, một người con gái không lấy chồng, đi theo một người đàn ông tám năm có ý nghĩa gì. Huống chi, tính một chút, đó là tám năm tốt đẹp nhất trong đời người con gái.
"Việc gì cũng chịu làm? Tôi bảo cô đi ám sát Tề Hưng, cô c*̃ng đồng ý?"
Khóe miệng Hứa Giai Tuệ lộ ra nụ cười lạnh: "Trực tiếp g**t ch*t Tề Hưng? Lợi cho hắn quá rồi. Tôi muốn hắn sống không bằng chết."
Đường Hân giật mình, hai lần trước gặp mặt, cô có thái độ không tốt với Tề Hưng, Hứa Giai Tuệ liền tức giận xù lông, muốn xông tới phế hai chân cô, xả giận cho Tề Hưng.
Bây giờ là tình huống gì?
Nhớ tới tình cảnh trong buổi đấu giá, Đường Hân lộ ra vẻ mặt thản nhiên. Đại khái Hứa Giai Tuệ hận chết Tề Hoan, liên đới oán trách cả Tề Hưng.
Đường Hân không hỏi, nhưng Hứa Giai Tuệ lại chủ động kể lại hết mọi chuyện từ đầu tới cuối.
Cuối cùng, cô ta oán hận nói: "Nếu không phải tôi trùng hợp đi tìm Tề Hưng, sợ là đến bây giờ cũng không biết mình bị người xem như đồ ngốc mà lợi dụng."
Đường Hân như có điều suy nghĩ.
Hứa Giai Tuệ cẩn thận nhìn sắc mặt Đường Hân, thấp thỏm bất an trong lòng.
Thật ra đoạn trải nghiệm này rất mất mặt, cô ta không muốn nói ra.
Nhưng cô ta không ngờ tới, người đàn ông áo đen trước mặt mấy ngày không gặp đã là võ giả cấp sáu, đừng nói đến việc đấu tay đôi, coi như muốn chạy trốn, cô ta đều tìm không thấy cơ hội mà chạy.
Hết cách, nếu đã chạy không được, vậy thì cố gắng khiến tình cảnh của mình tốt hơn một chút.
Ví dụ như, biểu hiện ra sự căm phẫn đối với Tề gia, bày tỏ lòng mình — cô ta tuyệt đối sẽ không giúp Tề gia nữa.
Nói không chừng dược sư vô danh tâm trạng tốt, quyết định tha cho cô ta một lần, không ép cô ta ăn độc dược nữa.
"Hai lần trước gặp cô, trên mặt cô không có khăn che mặt. Lại thêm chuyện cô muốn mua cao trị sẹo trong buổi đấu giá, mặt cô bởi vì thuốc bột nên lưu lại sẹo?" Đường Hân nghiêng đầu, dường như muốn xuyên qua khăn che nhìn tình huống làn da trên mặt đối phương.
Hứa Giai Tuệ giật mình, dù cho có khăn che mặt che lại, cô ta vẫn hoảng hốt, nhịn không được giơ hai tay lên che mặt.
Nhìn phản ứng này, hẳn là đúng như cô đoán.
Đường Hân nháy mắt với Nghiêm Hạo: "Giữ chặt cô ta."
Nghiêm Hạo không hiểu, nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc anh nghe lời làm việc. Giây lát, anh đã trói ngược hai tay Hứa Giai Tuệ ra sau lưng.
Trên tay Đường Hân chợt xuất hiện một hộp dược cao. Nhìn đóng gói, không phải Chỉ Huyết Cao.
Cô cười tủm tỉm đi đến bên cạnh Hứa Giai Tuệ, vén một góc khăn che mặt lên, chậm rãi bôi dược cao lên mặt Hứa Giai Tuệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!