Trong thư phòng, Tề Hưng vẻ mặt nặng nề: "Mấy tháng này Vân Quế đại sư bế quan nghiên cứu bệnh tình của Vân thiếu, e là không có thời gian làm cao trị sẹo."
Hứa Giai Tuệ trầm giọng đáp một tiếng: "Đã hiểu."
Cô ta không khỏi muốn cười.
Mấy hộp cao trị sẹo mà thôi, cần phải tốn bao nhiêu tâm tư chứ? Có thể chậm trễ việc quan trọng gì của Vân Quế đại sư?
Nếu là ngày trước, cô ta một lòng ái mộ Tề Hưng, Tề Hưng nói gì cô ta tin cái đó, có lẽ sẽ bị lý do như vậy lừa gạt.
Nhưng từ sau khi nghe thấy hắn nói lời thật lòng với Tề thiếu, Hứa Giai Tuệ đã hiểu, người đàn ông trước mắt này từ đầu tới cuối chỉ là nhìn thấy cô tiện lợi, dùng rất thuận tay mà thôi.
Có thể không thuận tay à?
Hứa Giai Tuệ bi ai nghĩ, vì lấy lòng Tề Hưng, hắn hơi nhíu mày một cái, cô ta liền chủ động xông lên vì hắn diệt trừ kẻ địch. Không cầu hồi báo, chỉ mong hắn nhìn cô ta nhiều thêm một cái, nói nhiều hơn vài câu.
Có lần cô ta nghĩ, chỉ cần có thể giúp được Tề Hưng, cô ta nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.
Thậm chí, cô ta bởi vì giúp hắn bắt dược sư vô danh, khiến cho khuôn mặt bị hủy, cô ta cũng chưa từng trách Tề Hưng, trong lòng chỉ mắng dược sư vô danh vô sỉ, ác độc.
Nhưng Tề Hưng đối xử với cô ta như nào?
Tề Hoan cố ý không tham gia đấu giá cao trị sẹo, sau khi Tề Hưng biết được thì tùy tiện dạy dỗ vài câu liền dễ dàng bỏ qua.
Giờ khắc này, Hứa Giai Tuệ nhận thức được vô cùng rõ ràng, Tề Hoan là con trai Tề Hưng, là hậu duệ do người phụ nữ Tề Hưng yêu sinh ra cho hắn. Còn cô ta? Chỉ là một quân cờ mà thôi.
Quân cờ có thể tùy tiện vứt bỏ, con trai là huyết mạch tương liên.
Ngoài miệng nói thật dễ nghe, Hứa Giai Tuệ hoài nghi Tề Hưng có thật sự tới Vân gia xin thuốc không? Hay là chỉ thuận miệng viện một lý do để qua loa với cô ta?
Dù sao cũng là một cô gái ngốc nói gì tin đó, không đáng phí tâm tư.
Hứa Giai Tuệ tự giễu nghĩ.
Đang lúc Hứa Giai Tuệ trăm mối suy nghĩ ngổn ngang, Tề Hưng than nhẹ một tiếng: "Chờ Vân Quế đại sư bận xong đợt này, tôi lại đi Vân gia xin thuốc, nhất định sẽ chữa khỏi cho cô."
Hứa Giai Tuệ phát hiện lòng mình không có chút gợn sóng nào, trên mặt vờ ra vẻ mừng rỡ: "Đa tạ chủ tử."
"Cô làm việc cho tôi nhiều năm, lần này cũng bởi vì tôi mà bị thương, sao tôi có thể bỏ mặc?" Tề Hưng hạ giọng nói.
Hứa Giai Tuệ hai mắt rưng rưng, dường như bị làm cho cảm động: "Làm phiền chủ tử bận lòng rồi, tôi ra ngoài đi dạo một lát." Còn tiếp tục ở lại, cô ta sợ mình sẽ buồn nôn ra mất.
Tề Hưng gật đầu: "Giải sầu một chút cũng tốt."
Hứa Giai Tuệ đẫm nước mắt rời đi, vừa ra khỏi thư phòng, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh như băng.
Trông cậy vào Tề Hưng, đời này cô ta còn có cơ hội chữa khỏi sẹo ư?
Đợi khi trong thư phòng chỉ còn lại một mình Tề Hưng, Tề Hưng nhíu chặt lông mày, gõ nhẹ mặt bàn: "Tại sao Vân Thiên lại từ chối? Chẳng phải trước giờ hắn vẫn luôn hy vọng mình hợp tác với Vân Quế, cùng nhau nghiên cứu căn bệnh kỳ lạ của hắn à? Trước đây vì chuyên tâm kinh doanh cửa hàng, mình luôn từ chối khéo hắn, giờ mình chủ động tìm tới cửa, lẽ ra hắn phải vội vàng đồng ý, để mình nợ một ân tình mới đúng.
Sao lại có thể..."
Tề Hưng bỗng nhiên có suy đoán không tốt lắm.
***
Tuy nói đi cửa hàng thuốc xem bảo vật trấn tiệm, nhưng thấy hàng quán ven đường, Đường Hân vẫn nhịn không được mua lấy ăn.
Tay trái thịt xiên nướng, tay phải cầm đồ uống, ăn đến quên cả trời đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!