Chương 34: Lời thật lòng

Một đêm mộng đẹp.

Tề Hưng ngủ một giấc đến tự nhiên tỉnh, chợt cảm thấy tinh lực dồi dào, tràn đầy sức sống. Mở cửa phòng, phát hiện con trai nhà mình đứng ở góc tường, ánh mắt lảng tránh, dáng vẻ nhìn là biết vừa làm chuyện xấu, đang muốn trốn tránh.

Tề Hưng quét mắt một cái liền biết con trai lại gây rắc rối, ở sâu trong nội tâm dâng lên một cỗ cảm giác bất lực: "Xảy ra chuyện gì?"

Gần đây con trai ông ta chỉ ra cửa một lần, chẳng lẽ trong buổi đấu giá xảy ra chuyện?

Tề Hoan cố tình đổ hết tội lên đầu dược sư vô danh, nhưng việc hắn ngu ngốc dùng một trăm hai mươi nghìn điểm tín dụng mua miếng ôn ngọc lại không thể chối cãi được.

Hắn ấp a ấp úng, cố ý chuyển trọng tâm sang Tiền Tâm. Tận sức cường điệu rằng bởi vì xuất hiện đối thủ ngoài ý muốn, cho nên mới thất hứa với Hứa Giai Tuệ, không đấu giá được cao trị sẹo.

Nghe xong, Tề Hưng thuận tay vỗ một cái lên đầu con trai, sa sầm mặt: "Thành thật nói rõ ràng sự việc ra. Ta đưa con không ít tiền mặt, số tiền mà Tiền Tâm mang theo chắc chắn không thể nhiều hơn con. Coi như nó có thể dùng truyền tin để huy động tiền, sau ba phút, đồ đã bị con đấu giá thành công, tiền có huy động đến cũng vô dụng."

Tề Hoan ôm lấy đầu, rầm rì nửa ngày không lên tiếng.

Tề Hưng xoay người bước đi: "Không nói đúng không? Ta đi hỏi Vương Phong."

Tề Hoan ỉu xìu, vội vàng ngăn cha lại. Tự hắn nói thật, ít nhất cũng xem như có thái độ nhận lỗi tốt. Từ trong miệng người khác nói ra, không chừng nghe được lại là phiên bản khác.

Hắn bèn tỉ mỉ kể lại sự việc từ đầu tới đuôi, không dám dở thêm trò vặt vãnh.

Lúc nói đến việc bị dược sư vô danh gài bẫy chơi xỏ mua mấy món đồ lặt vặt, sắc mặt Tề Hưng không hề đổi.

Lúc kể đến đoạn tự mình suy diễn quá nhiều, tiêu một trăm hai mươi nghìn điểm tín dụng cướp thành công ôn ngọc khỏi tay dược sư vô danh, sắc mặt Tề Hưng xanh mét, hít sâu một hơi, gắng gượng kiềm chế cảm xúc.

Lúc nghe đến việc sau khi Tiền Tâm lên tiếng, chỉ biết trơ mắt nhìn đối phương hô giá, ba phút sau cao trị sẹo liền bị đối phương đấu giá thành công, Tề Hưng rốt cuộc nhịn không được, hung hăng bóp lấy cổ Tề Hoan: "Ngu không ai bằng!"

Nếu Tề Hoan quyết đoán ngay từ đầu, báo giá thật cao, Tiền Tâm chưa chắc đã kịp gom tiền tới. Lùi một bước mà nói, dù không mua được dược cao, chỉ cần làm ra dáng vẻ tận lực cạnh tranh cũng được. Tối thiểu Hứa Giai Tuệ nhìn thấy, trong lòng cũng sẽ cảm thấy dễ chịu chút.

Nhưng nó thì sao? Chỉ đứng đó trơ mắt nhìn Tiền Tâm mua lấy dược cao, hoàn toàn không hề thử cạnh tranh.

Hứa Giai Tuệ có mặt ngay tại hiện trường, tận mắt nhìn một màn này, sẽ có cảm giác gì?

Tề Hoan bị siết đến mắt trợn trắng.

Tề Hưng trông thấy sắc mặt con trai tái xanh, cuối cùng buông tay ra.

Tề Hoan toàn thân run rẩy, tê liệt ngã trên mặt đất. Vừa rồi, hắn cho là mình sẽ chết.

"Nếu không phải mày là con ruột tao, tao nhất định tự tay b*p ch*t mày. Tự mày nhìn lại xem đã làm ra trò ngu ngốc gì!" Tề Hưng giận dữ quát.

Tề Hoan ho khan hai tiếng, biện giải cho mình nói: "Lời Tiền Tâm nói rất rõ ràng, em gái cô ta cần cao trị sẹo. Nếu như con tranh với cô ta, nhất định sẽ đắc tội Tiền gia."

"Đắc tội Tiền gia?" Từ lúc nào mà con trai ông ta làm việc sẽ cân nhắc có đắc tội người khác hay không rồi? Tề Hưng giận quá hóa cười: "Lúc mày đánh anh em Triệu Dân, sao không nghĩ tới sẽ đắc tội Triệu gia?"

"Hai chuyện khác nhau, lần này không giống với lần trước."

"Đúng là không giống. Nếu như trong buổi đấu giá thái độ của mày cứng rắn hơn, tiền trên tay Tiền Tâm không nhiều bằng mày, tỉ lệ tranh được dược cao của mày rất lớn. Nếu như mày có thể đoạt được dược cao trước khi cô ta xoay được tiền, sau đó chủ động tặng hai hộp cho Tiền Tâm, làm sao cô ta có thể trách mày? Tiền Tâm chẳng những nợ mày một ân tình, mà Tiền gia cũng sẽ chủ động ra tay giúp đỡ, hoàn toàn không cần phải trở mặt." Tề Hưng nhìn con trai mà lòng tức anh ách.

Thủ đoạn không có, tâm cơ cũng bằng không, chỉ biết tiêu tiền hoang phí.

"Khụ khụ. Ha, là do con không biết làm việc, hay là cho coi trọng người phụ nữ kia?" Tề Hoan tức không nhịn nổi, giận dữ nói ra lời thật lòng.

"Con đang nói cái gì?" Tề Hưng nhíu mày.

Tề Hoan được dịp tuôn hết lời trong lòng: "Trên dưới Tề gia có người nào không biết cô ta muốn làm Tề phu nhân? Không danh không phận ở lại Tề gia, tận tâm tận lực làm việc cho cha, chẳng lẽ cha không hiểu cô ta mong cầu điều gì? Người luôn nói con ngu ngốc, nhưng có ngốc nữa con c*̃ng nhìn thấu được tâm tư của cô ta."

"Mẹ con mắc bệnh qua đời sớm, Tề gia sẽ không có Tề phu nhân thứ hai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!