Đi một lúc, Đường Hân phát hiện cô lại quay về hội trường của buổi đấu giá, không khỏi dừng bước lại.
Tô bá thấy Đường Hân như có điều nghi hoặc, mỉm cười nói: "Đường tiểu thư yên tâm, để tiện triệu tập nhân viên, địa điểm tổ chức đấu giá vốn đã nằm trong khuôn viên Vân gia."
"Chủ tử của ông đâu?"
"Tĩnh dưỡng ở sau núi."
Tô bá tiện tay chỉ một phương hướng nào đó, Đường Hân thuận theo nhìn qua. Bên đó là một mảnh rừng trúc, không khí trong lành, hoàn cảnh ưu nhã, là nơi an dưỡng rất tốt.
Đường Hân cảm thấy yên tâm một chút.
Bệnh khó chữa không sao, chỉ sợ Tô bá lấy lý do này làm cớ, dụ cô tới đây.
Tiếp tục đi về phía trước, không bao lâu trước mắt liền xuất hiện một căn nhà trúc.
Tô bá bảo hai người chờ một lát, mình bước lên cầu thang đứng trước cửa, nửa cúi người, cung kính bẩm báo: "Chủ tử, Đường tiểu thư đã tới."
Đường Hân nhìn bóng lưng Tô bá, suy tính khả năng đánh lén thành công.
Quay đầu ra hiệu ánh mắt với Nghiêm Hạo, anh lắc đầu, khẩu hình mở, không tiếng động nói ra mấy chữ, "Đánh", "Không", "Lại", "Thắng", "Rất", "Khó".
Đánh lén cũng đánh không lại, nuôi anh có lợi ích gì!
Đường Hân vừa định trợn mắt, chợt nhớ tới Nghiêm Hạo không rời không bỏ, cùng cô đối mặt khốn cảnh, lập tức mềm lòng.
Thôi thôi, ai bảo ông lão kia tuổi tác gấp ba lần Nghiêm Hạo, thực lực cũng cao hơn Nghiêm Hạo một chút xíu chứ, có thể hiểu được.
Đường Hân tự an ủi mình, so với người bình thường, hộ vệ nhà mình vẫn rất được việc.
"Khụ khụ —" bên trong nhà trúc truyền đến một trận tiếng ho khan tê tâm liệt phế.
Hồi lâu, một giọng nam ôn hòa vang lên: "Mời Đường tiểu thư vào."
"Đường tiểu thư, mời đi theo tôi." Tô bá quay người nói.
Đường Hân đi theo vào.
Vừa vào nhà, Đường Hân nhịn không được hít hít không khí, mùi này...
Một thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi đang nửa nằm, tựa ở trên ghế dựa, khuôn mặt ôn hòa, hắn nói khẽ: "Tôi tên Vân Thiên. Rất xin lỗi, vốn nên do tôi tới cửa bái kiến dược sư, chỉ là thân thể không khỏe, hành động bất tiện, thất lễ rồi."
Đường Hân không chút khách khí, tìm cái ghế đặt mông ngồi xuống, gọn gàng dứt khoát hỏi: "Không cần xin lỗi, dù sao tôi không nhất định có thể chữa được bệnh của anh."
Không phải không chắc chắn, là nhất định chữa không tốt, bởi vì cô không muốn chữa.
Tâm trạng Đường Hân không tốt lắm, cô nhớ lại những năm tháng trước đây lúc bản thân không có sức phản kháng, chỉ biết chịu đựng.
Khi đó y thuật của cô rất cao, nhưng danh vọng chưa đạt đến mức được Liên Bang bảo vệ, cấp bậc của thuốc bột phòng thân cũng không cao.
Không ít gia tộc lớn trong nhà có người bệnh biết được sự tồn tại của cô, luôn hỏi cũng không hỏi lấy một tiếng, trực tiếp trói cô mang đi.
Sau khi trói xong mang về nhà, đối phương sẽ nhanh chóng xin lỗi, nói lời ngon ngọt dễ nghe, nhưng được mấy người thật sự cảm thấy áy náy trong lòng? Lần sau cần chữa bệnh họ vẫn sẽ không để ý tới mong muốn của cô, tiếp tục trói cô mang về nhà.
Đường Hân luôn rất phản cảm với loại hành vi này, thậm chí cảm thấy loại người này đáng đời không trị được bệnh! Thái độ nhờ vả chữa bệnh đã sai ngay từ đầu, cứ giống như cô thiếu nợ đám người đó vậy.
Thế gia vọng tộc trong lòng sốt ruột nên trực tiếp bắt người, hy vọng cô hiểu cho. Vậy cô tâm trạng không tốt, không muốn cứu người, chắc hẳn những gia tộc này cũng có thể hiểu nhỉ.
"Tận lực là được." Vân Thiên mỉm cười, đưa tay trái ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!