Chương 32: Buổi đấu giá hội (hạ)

Cách đó không xa, ý cười của Lam Ấn càng trở nên đắng chát.

Hắn vốn muốn mua ôn ngọc tặng cho thần y, nhưng lúc giá đến sáu mươi nghìn điểm tín dụng, hắn bắt đầu do dự; đến tám mươi nghìn, hắn đã hết hy vọng; đến một trăm hai mươi nghìn, hắn chỉ có thể nhìn thần y và Tề gia đấu lẫn nhau.

Hắn chỉ là người thừa kế tương lai của Lam gia, tài chính có thể vận dụng trong tay có hạn, không giống Triệu Dân có toàn quyền tự quyết. Hơn nữa, Tề Hoan rõ ràng đang đối đầu với thần y, hắn cũng không tiện ra mặt.

Lam Ấn bỗng nhiên nhớ tới lời Triệu Dân đã nói.

"Lam gia vừa là chỗ dựa, cũng là gánh nặng của cậu."

"Lam Ấn, luận can đảm, cậu không bằng tôi."

"Trước khi đưa ra bất kỳ quyết định gì, cậu cần cân nhắc tới già trẻ lớn bé trong nhà."

Đúng là... sự thật phũ phàng luôn làm tổn thương con người ta.

Lam Ấn lắc đầu cười khổ.

Nếu như hắn dám chính diện đắc tội Tề gia, thì sẽ không mất đi cơ hội tốt kết giao với thần y, c*̃ng sẽ không rơi vào tình trạng như hiện tại.

Bây giờ hắn muốn lấy lòng thần y, nhưng lại bởi vì lý do cũ mà lùi bước.

Về sau nên làm sao đây? Lam Ấn lâm vào trầm tư.

Buổi đấu giá vẫn đang tiến hành.

Tề Hoan nhìn thoáng qua Hứa Giai Tuệ không nói tiếng nào đang ngồi bên cạnh, trong lòng hơi ngại, chủ động nói: Tôi sẽ không mua những thứ khác, số tiền còn lại đều để mua cao tẩy sẹo cho cô."

"Cảm ơn Tề thiếu." Hứa Giai Tuệ nói lời cảm ơn, nhưng trong giọng nói lại chẳng có chút vui vẻ nào. Bỏ ra nhiều tiền như vậy mua thứ đồ vô dụng, trong thẻ còn có thể còn lại bao nhiêu điểm tín dụng?

Đợi một hồi lâu, Vân Gia Kỳ rốt cuộc nói: "Tiếp theo là năm hộp cao tẩy sẹo do chính tay Vân Quế đại sư làm ra, giá khởi điểm năm nghìn điểm tín dụng."

Tề Hoan mỉm cười, vừa định ra giá, thoắt cái giá đấu trên màn sáng đã biến thành mười nghìn điểm tín dụng, đồng thời, một người đứng lên lớn tiếng nói: "Các vị, tôi là Tiền gia, Tiền Tâm. Em gái trong nhà không may làm mặt bị thương, năm hộp cao tẩy sẹo này tôi nhất định phải có được. Mong rằng các vị nể mặt Tiền gia, chớ tranh đoạt với tôi."

Thiếu nữ dừng một chút, tiếp tục nói: "Tôi đã liên hệ gia chủ để huy động tiền. Dù phải dốc toàn bộ sức lực gia tộc, cũng phải mua được cao tẩy sẹo!"

Nụ cười trên mặt Tề Hoan cứng lại, như rơi vào hầm băng, tay chân lạnh buốt.

Trước khi tham gia buổi đấu giá, cha nói cho hắn biết việc làm ăn trong nhà gần đây không tốt, tiền mặt phần lớn đều đã đưa cho hắn, bảo hắn cần phải tính toán rõ ràng trước khi ra giá. Nếu như không đủ tiền, cho dù liên hệ về nhà, trong thời gian ngắn cũng khó gom được thêm tiền.

Huống chi, đối thủ là Tiền gia, Tiền gia coi tiền như rác. Em gái Tiền Tâm cần cao tẩy sẹo, nếu thật sự tranh, hắn phải tốn bao nhiêu tiền mới có thể giành được đồ đây?

Tề Hoan lúc trước cũng là kẻ tiêu tiền như nước, có điều tình hình trong nhà gần đây hắn đều thấy rõ, nên cũng tự biết không thể xài tiền bậy bạ được.

"Thật không may lắm... Tiền gia vậy mà c*̃ng muốn cao tẩy sẹo. Xem ra chúng ta tranh không nổi rồi. Số quá đen, lại đúng lúc người khác cũng nhìn trúng cao tẩy sẹo." Tề Hoan khô khan nói.

Hứa Giai Tuệ không vui không buồn, lạnh nhạt ngồi nguyên vị trí, không nói một lời.

Nỗi đau lớn nhất không gì bằng trái tim đã chết.

Khi thấy Tề thiếu tiêu tiền một cách tùy tiện, trong lòng cô ta đã có linh cảm không tốt, dường như giác quan thứ sáu đã đoán trước được kết cục này.

Hứa Giai Tuệ không cho rằng Tiền Tâm là lý do khiến Tề thiếu không tham gia đấu giá cao tẩy sẹo.

Cô ta chỉ biết Tề Hưng đã đồng ý mua cho cô ta cao tẩy sẹo. Tề Hoan cũng đã nói nhất định mua được cao tẩy sẹo cho cô ta.

Thiếu tiền? Sao lúc tranh đấu với người ta thì Tề thiếu có tiền, đến khi mua dược cho cô ta thì lại không có tiền?

Có lẽ do Tiền Tâm lên tiếng nên con số trên màn sáng không thay đổi, hồi lâu cũng không có người ra giá thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!