Đường Hân ngồi tại chỗ đợi, thỉnh thoảng có cô gái trẻ mặc đường trang dẫn khách khứa tới các bàn bên cạnh.
Cô kéo cái ghế cạnh mình ra, nói với Nghiêm Hạo: "Vị trí còn rất nhiều, đứng đấy làm gì? Tìm chỗ ngồi xuống đi."
Nghiêm Hạo hơi do dự, chọn một vị trí ngồi xuống. Bàn của bọn họ vốn một bên dựa vào tường, Nghiêm Hạo lại ngồi xuống một bên khác, vừa vặn ngăn cách Đường Hân với những người khác.
"Chắc chắn sẽ có một trận chiến gay go." Đường Hân vừa nghĩ tới buổi đấu giá sắp tổ chức, kiếm chế không được phấn khích: "Không thích món đồ đó nhưng lại cố ý hô giá, dụ đối thủ cùng tham gia hô giá; dáng vẻ giả vờ như chắc chắn sẽ thắng được, khiến đối phương hô giá song bị kẹt ở mức giá cao; vừa bắt đầu đã kéo giá lên cao, hoặc mỗi lần hô giá cao hơn đối thủ một chút xíu, nhưng luôn khiến đối phương rơi vào thế thấp hơn mình.
Phân tích tâm lý, trạng thái, hành vi của đối thủ, đưa ra ứng phó thích hợp nhất. Khắp nơi đều là tri thức!"
Đường Hân rất thích tham gia hội đấu giá. Không chỉ vì đồ vật trong buổi đấu giá không tệ, càng là vì mỗi lần đấu giá đều k*ch th*ch giống như đánh bạc, nó như một cuộc đấu trí giữa tất cả mọi người có mặt ở đây.
Mặc dù đối với cô đời trước mà nói, điểm tín dụng chỉ là các con số, cô hoàn toàn có thể dùng tiền nghiền ép đối thủ. Nhưng mà cô lại cảm thấy chơi như vậy không khỏi quá mức vô vị.
Thông thường, trước khi bắt đầu cô luôn đặt ra cho mình một mức giá trần, sau đó trong phạm vi hạn mức cho phép, nghĩ biện pháp giành được món bảo bối mà mình nhắm tới.
(Mức giá trần là số tiền tối đa mà một người sẵn sàng chi trả cho một món hàng, dịch vụ hoặc tài sản nào đó. Trong đấu giá, mức giá trần giúp người tham gia kiểm soát chi tiêu, tránh bị cuốn theo tâm lý cạnh tranh mà chi quá mức cần thiết.)
Rõ ràng có thể dùng tiền đập chết đối thủ, lại cứ muốn cùng đối thủ chơi trò đấu trí, dựa vào IQ nghiền ép đối thủ đạt được thắng lợi.
Cô chính là một cô gái mê giải đố như vậy đó!
Đương nhiên, nếu như gặp phải chuyện ngoài dự liệu như bảo bối bắt buộc phải có, Đường Hân vẫn sẽ ném thiết lập hạn mức qua một bên, chơi trò nện tiền.
Tham gia qua vô số buổi đấu giá, cô sớm đã thân kinh bách chiến.
Giờ phút này, Đường Hân hào hứng xoa tay, chỉ chờ buổi đấu giá bắt đầu để thể hiện bản lĩnh.
Nghiêm Hạo thản nhiên nói: "Trước tiên ở trong lòng đặt một hạn mức cao nhất cho tất cả mọi thứ có trong buổi đấu giá, trong phạm vi chấp nhận được thì theo, vượt quá thì bỏ, rất đơn giản."
Đường Hân kinh ngạc nhìn Nghiêm Hạo một cái. Bình thường anh đều vô thanh vô tức theo sau lưng cô, khó được một lần chủ động nói ra lời xây dựng ý kiến.
Càng khiến cô ngạc nhiên là biện pháp anh nói ra đơn giản nhưng rất hiệu quả.
Ánh mắt Đường Hân mang theo sự tò mò, như thể không quen biết Nghiêm Hạo mà đánh giá anh. Nhưng anh rất bình tĩnh tự nhiên, như không hề phát hiện cô đang lén quan sát mình.
Nhìn một lát, Đường Hân bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt. Cô gặp qua rất nhiều người, đối thủ giống Nghiêm Hạo, không thể nghi ngờ là phiền toái nhất.
Không thích lại cố ý hô giá, dụ đối thủ cùng hô giá, rất có khả năng đối thủ hoàn toàn không thèm để ý tới. Dù cho phản ứng lại, cũng là đã tính toán rõ trong lòng, có nhu cầu mới cùng tham gia hô giá.
Dáng vẻ giả vờ bắt buộc phải có được, khiến đối phương kẹt ở giá cao cũng không khả thi mấy. Bởi vì còn chưa tới chỗ cao, đối thủ đã bỏ quyền, ngược lại dễ dàng làm mình bị hố, dùng nhiều tiền mua thứ không cần thiết.
Lập tức hô giá cao, hoặc là mỗi lần cao hơn đối thủ một chút xíu, càng vô dụng. Đối thủ đại khái sẽ trực tiếp làm ngơ, coi như không thấy, tự mình tiếp tục hô giá.
Biện pháp đơn giản nhưng trí mạng nhất.
Đường Hân nghĩ thầm, may mắn người như anh không nhiều, nếu không nhàm chán cỡ nào.
Có điều, nói đi cũng phải nói lại, dù cho ở trong lòng đặt trước một hạn mức hợp lý, thì có mấy người có khả năng giữ vững được bản thân không bị cám dỗ.
Thời điểm cạnh tranh gấp đỏ mắt, mất lý trí, giống những con bạc thua cuộc dám đặt tất cả gia sản lên cược, cũng không phải số ít.
Nhóm người Tề Hoan tiến vào đại sảnh ngồi xuống chỗ mình, vừa khéo ngồi ở cạnh bàn Đường Hân.
Ánh mắt nóng bỏng giống như mũi tên bắn tới, Nghiêm Hạo hơi động, điều chỉnh lại tư thế ngồi. Sau đó Tề Hoan phát hiện, người hắn muốn trừng bị kẻ khác chắn mất, hắn nhìn không thấy!
"Chờ đó cho tôi." Tề Hoan từ bên trong miệng nhả ra mấy chữ.
Bị đối phương ngó lơ, hắn chỉ có thể nói lời hung ác để xả giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!