Chương 3: Khế ước

Lúc đi làm chuẩn bị, Đường Hân nhân cơ hội hỏi quản gia, biết được hộ vệ đều là cô nhi, bởi vì đủ loại nguyên nhân mà lưu lạc bên ngoài. Bọn họ từ nhỏ đã được Đường gia thu lưu, gen tốt thì huấn luyện thành võ giả, đầu óc tốt thì phái đi kinh doanh cửa hàng.

Khi nhận thu lưu, Đường gia ký kết khế ước làm việc năm mươi năm với bọn họ. Nếu như dám cả gan phản bội Đường gia, dù cho chạy trốn tới tinh cầu nào cũng đều sẽ gặp phải sự truy sát của Đường gia, số phận vô cùng thê thảm. Từ lúc bắt đầu đồng ý ở lại Đường gia, đời này của bọn họ nhất định phải vì Đường gia mà đổ máu đổ mồ hôi.

Mà sau khi con cháu Đường gia chọn trúng người nào làm hộ vệ thì sẽ sắp xếp chuyển giao khế ước. Từ nguyên bản thuần phục Đường gia biến thành thuần phục một cá nhân. Thời hạn năm mươi năm vô cùng ít thấy, vì nó cũng tương đương như khế ước cả đời.

Quản gia chuẩn bị xong giấy tờ chuyển giao khế ước, chần chờ một lúc: "Bát tiểu thư, người có cần suy nghĩ thêm một chút không?"

Đường Hân không chút do dự dùng hành động để trả lời, ở trên khế ước nhanh chóng ký xuống tên mình.

Mắt thấy chuyện đã định, quản gia không nhiều lời nữa, nhắc đến chuyện kho hàng bên kia: "Còn kho hàng thì sao?"

"Buổi tối sẽ đi, bây giờ tôi hơi mệt, muốn về phòng nghỉ ngơi, chút nữa sẽ tìm ông chọn đồ." Nói xong, Đường Hân xoay người rời đi.

Nghiêm Hạo im lặng không lên tiếng đi theo sau cô.

Quản gia nhìn bóng lưng Đường Hân rời đi, cười khổ.

Đường Hân một đường không ngừng nghỉ, bước nhanh về phòng mình, nhìn qua như vội vã không nhịn nổi.

Vẻ mặt Nghiêm Hạo ngưng trọng, nắm chặt nắm tay, trong đầu không khỏi nhớ tới hai chữ, háo sắc...

Đợi đến khi bước vào phòng, Đường Hân ngồi ghế trên, nói với Nghiêm Hạo: "Đóng cửa."

Nghiêm Hạo hơi khựng lại nhưng vẫn khép cửa vào, chỉ là không có đóng kín. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, rất dễ dàng tông cửa chạy ra.

Đường Hân rót cho mình chén trà, vừa uống vừa nghĩ nên mở miệng như thế nào. Ngẩng đầu nhìn liền thấy Nghiêm Hạo đang đứng bên cạnh cửa, kinh ngạc hỏi: "Làm gì đứng xa như thế?"

Nghiêm Hạo lạnh lùng phun ra hai chữ: "Tị hiềm."

"Trong phòng chỉ có hai người chúng ta, tị cái gì hiềm." Đường Hân buồn bực.

Cũng bởi vì chỉ có hai người mới nguy hiểm. Nghiêm Hạo cố chấp đứng tại chỗ.

"Bỏ đi bỏ đi." Đường Hân lười kéo dài đề tài này, cô vội vã trở về phòng là có chính sự: "Tôi không thích vòng vo, nói thẳng ra, tôi biết bí mật của anh. Chúng ta làm giao dịch đi, sau khi rời khỏi Đường gia, anh bảo vệ tốt an toàn của tôi, không sinh hai lòng, tôi sẽ trả tự do cho anh trước thời hạn."

"Tôi không rõ ý của tiểu thư." Biểu cảm của Nghiêm Hạo không thay đổi.

"Hoài hương, bán hạ, dao thảo..." Đường Hân một hơi nói ra bảy tám tên loại dược thảo, cười hỏi: "Giờ đã hiểu chưa?"

Mặt khối băng của Nghiêm Hạo rốt cuộc xuất hiện một vết nứt.

Đường Hân nhấp một ngụm trà, tuy mùi thuốc đông y trên người Nghiêm Hạo rất nhạt, nhưng vẫn trốn không thoát cái mũi thính của cô. Nếu không phải tên dược thảo của hai thế giới không giống nhau, cô đã có thể đọc ra toàn bộ tên mười tám loại dược thảo trong phương thuốc đó. Mấy cái tên vừa nói ra là những dược liệu mới rồi ở trong kho hàng cô đã gặp qua, cũng biết được tên mới của nó, còn lại vài loại thì cô chỉ biết tên của nó ở thế giới trước.

Nghiêm Hạo khống chế vô cùng tốt biểu tình trên mặt, mặt khối băng tiếp tục phủ nhận: "Tôi không hiểu, xin tiểu thư nói thẳng."

Đường Hân buồn cười, nói đến đây rồi còn muốn giấu?

"Ý của tôi là, gen của anh là gen cấp A, võ giả cấp 5. Bởi vì sử dụng phương thuốc ẩn dấu đẳng cấp gen và hạ thấp tu vi mới không bị người phát hiện. Chỉ có điều... không may cho anh là tôi đã phát giác ra, lần này nghe hiểu chưa?"

Đường Hân không để ý đến vẻ mặt ngưng trọng của Nghiêm Hạo, tiếp tục nói: "Anh ký hợp đồng năm mươi năm với Đường gia, sau khi hết kỳ hạn sẽ được tự do. Đến lúc đó tuy đã già, nhưng nhìn chung vẫn có hi vọng. Nhưng nếu như bị người ta biết được gen của anh là cấp A, anh hẳn là biết mình sẽ có kết cục gì."

Đường Hân nhìn thẳng vào Nghiêm Hạo, nói ra tương lai đáng sợ mà Nghiêm Hạo đang gắng sức tránh khỏi: "Làm trâu làm ngựa cả đời cho Đường gia, không thể rời khỏi Đường gia."

Trong lòng Nghiêm Hạo bắt đầu suy xét đến tính khả thi của việc giết người hủy xác rồi chạy trốn, đồng thời lạnh lùng nói: "Tôi dựa vào cái gì để tin cô? Người của Đường gia làm gì có tín dự* đáng nói? Nói cái gì mà tự nguyện gia nhập Đường gia ký khế ước, chẳng qua là nhằm vào người bình thường mà thôi. Thiên phú tốt một chút, mặc kệ có nguyện ý hay không đều sẽ bị ép buộc in dấu tay ký khế ước."

*tín dự: Lòng tín nghĩa và danh dự

"Dựa vào tôi đã chọn anh." Đường Hân cũng không úy kỵ, ung dung mà thong thả phân tích: "Tôi thay thế Đường gia ký khế ước với anh, chỉ cần tôi đồng ý, tùy thời đều có thể hủy bỏ nó. Tôi đã xem qua khế ước, sáu tuổi anh gia nhập Đường gia, năm nay hai mươi sáu tuổi. Nói cách khác, còn phải vì Đường gia cống hiến sức lực ba mươi năm nữa. Anh thành thành thật thật làm việc cho tôi, chỉ cần ba năm, ba năm sau tôi sẽ trả tự do cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!