Chương 29: Triệu Dân cho rằng, ngày khai trương thứ hai, trời tờ mờ sáng, hàng dài người đã tới xếp hàng trước cửa đủ để

Không được, sao có thể không được? Tề Hưng không thể tin nhìn dược cao ông ta làm ra, hoàn toàn không giống Chỉ Huyết Cao. Dùng thử, hiệu quả trị liệu thậm chí kém cả Chỉ Huyết Tán.

Sự thật bày ra trước mắt, ông ta không thể không thừa nhận, mình lại thất bại một lần nữa.

"Tại sao? Rốt cuộc là sai ở bước nào?" Tề Hưng khổ sở suy nghĩ.

Liên tiếp hơn mười ngày ông ta đều ngâm mình trong phòng thí nghiệm nghiên cứu phối phương dược cao. Trên cằm bầm đen một tầng, râu ria lởm chởm c*̃ng không rảnh xử lý, tóc rối như tổ chim, áo khoác trắng chỉnh tề sạch sẽ gần như đã nhăn nhún hết cả lại, không còn dáng vẻ tiêu sái vân đạm phong khinh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay như trước nữa.

Tề Hưng tê liệt trên ghế ngồi, trong lòng dâng lên bực bội.

Vốn tưởng rằng Chỉ Huyết Cao chỉ có hai loại dược liệu, ông ta thử từng cái từng cái một là có thể tìm ra phối phương của dược cao. Nhưng hiện thực hung hăng vả cho ông ta một cái tát, ông ta thử qua toàn bộ các phương pháp bản thân nghĩ tới, nhưng thành phẩm làm ra hiệu quả chênh lệch vô cùng.

"Dược thạch chỉ có một cách dùng là mài thành phấn. Còn lam thảo, bất kể là sắc nấu, nghiền nát, hay là chắt lọc, dùng sáp ong trộn lẫn hai chất hỗn hợp vào nhau làm thành dạng cao đều không có tác dụng. Cách nào cũng đều thử qua, toàn bộ đều thất bại."

Tề Hưng xoa bóp đầu lông mày, làm dịu áp lực.

Ông ta đã loại trừ tất cả các loại khả năng, chỉ còn lại một loại giải thích cuối cùng, dù khó tin cỡ nào thì đó vẫn là sự thật —— thủ pháp chế dược mà dược sư vô danh dùng vô cùng đặc thù. Ngoại trừ bản thân cô, những người khác đều không biết thủ pháp đó.

Tề Hưng đột nhiên cất tiếng cười to, giống như bị điên: "Bảo hiểm hai tầng, vậy mà lại là bảo hiểm hai tầng!"

Bảo hiểm tầng thứ nhất là làm lẫn lộn các loại vật liệu, bảo hiểm tầng thứ hai là thủ pháp chế luyện đặc thù.

Bình thường mà nói, có thủ pháp chế dược độc môn, những người khác khó mà nghiên cứu ra phối phương của dược phẩm. Người luyện chế sẽ không vẽ vời thêm chuyện, cho thêm một tầng bảo hiểm.

(Chỗ này Tề Hưng nghĩ Đường Hân đã thêm hương liệu vào đánh lạc hướng rồi thì thôi, không ngờ còn dùng thủ pháp độc môn để luyện chế dược nữa. Mà bình thường đã dùng thủ pháp độc môn để luyện chế dược rồi thì không cần làm xáo trộn hương liệu để đánh lạc hướng người khác nữa. Còn Đường Hân lại làm cả hai cái luôn.)

Rốt cuộc đối phương cẩn thận cỡ nào? Công tác bảo mật làm được tới tận bước này!

Mệt ông ta tự cho là mình đã nhìn thấu vật liệu thật làm dược cao liền có thể thuận lợi giải ra phối phương. Lòng tràn đầy tự tin tiến vào phòng thí nghiệm, dự định sau hai ba ngày nghiên cứu triệt để sẽ cầm dược cao làm ra đi đến vả mặt Triệu Dân.

Hiện thực lại tạt cho ông ta một chậu nước lạnh, xối đến toàn thân ướt sũng, trong lòng phát lạnh. 

Ông ta vô cùng tự tin bước vào phòng thí nghiệm, hơn mười ngày bận rộn, không có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ, kết quả lại thất bại thảm hại. Đả kích như vậy gần như khiến ông ta mất lý trí.

Cười cười, Tề Hưng tay nắm thành quyền, đầu ngón tay dường như cắm sâu vào trong thịt. Cảm giác đau khiến cho ông ta chậm rãi bình tĩnh lại.

Tề Hưng chậm rãi nói, trong mắt lóe lên hàn quang: "Y thuật vượt trội, mưu trí tài giỏi, người này không thể lưu."

Sau khi xác định tạm thời không có cách nào nghiên cứu ra phối phương, Tề Hưng rời phòng thí nghiệm. Nhu cầu cấp thiết của ông ta bây giờ là nghỉ ngơi thật tốt, thuận tiện ngẫm xem bước kế tiếp nên làm như thế nào.

Vừa ra cửa, ông ta thấy Tề Viễn đang đi qua đi lại trước cửa phòng thí nghiệm, vẻ mặt lo lắng.

"Chuyện gì?"

Tề Viễn nghe thấy thanh âm liền quay đầu, trông thấy chủ tử ra ngoài thì mừng rỡ.

Trước khi chủ tử vào phòng thí nghiệm có dặn dò qua, trừ khi có việc gấp hoặc chuyện lớn, nếu không không cho phép bất luận kẻ nào tới quấy rầy. Bây giờ cuối cùng cũng ra ngoài, nhất định đã nghiên cứu phương thuốc thành công rồi!

Tề Viễn nhịn không được vui mừng.

Mấy ngày nay chi nhánh sinh ý giảm mạnh, lượng tiêu thụ không bằng bốn phần ngày xưa.

Trước kia là khách hàng mang tiền đến mua Chỉ Huyết Tán, ngẫu nhiên hết hàng, mấy vị khách vì đoạt dược phẩm còn sẽ gây gổ đánh nhau.

Hiện tại thì sao? Chỉ Huyết Tán xếp đầy kệ hàng, nhưng rất ít người vào xem.

Ngẫu nhiên có mấy khách hàng tới, vừa tâm không cam lòng không nguyện cầm bình sứ đi tính tiền, vừa lẩm bẩm chửi mắng.

Có người mắng Triệu Dân vô dụng, mỗi ngày sản xuất có tý hàng như vậy, căn bản không thỏa mãn được nhu cầu của đông đảo quần chúng. Có người ở ngay trước cửa chi nhánh mắng Tề Hưng chẳng ra gì, bản thân không có bản lĩnh làm thuốc chữa thương tốt, còn không cho người khác làm. Còn có người tỏ ý không vừa lòng với giá cả của Chỉ Huyết Tán. Chất lượng không bằng người ta, giá cả ngược lại cao ngang ngửa người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!